“Đại nhân!” Tôn cử tử đột ngột đứng dậy, mặt trắng bệch lên tiếng: “Đại nhân, Trương tri phủ có lệnh. Đại nhân đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi.”
Chử Linh từ tốn ngước mắt lên: “Uy hϊếp ta?”
“Không phải uy hϊếp, mà là nếu đại nhân đi thì có thể kết giao với Trương tri phủ. Đây là chuyện tốt hiếm có đối với đại nhân đấy. Chốn quan trường này, quan lại bao che cho nhau mới đi được đường dài, đại nhân ngẫm nghĩ kỹ xem.” Tôn cử tử nói xong liền hành lễ rồi bỏ đi ngay.
Nàng đập mạnh chén trà xuống bàn, xách hộp điểm tâm đuổi theo.
“Đại nhân không được kích động.” Phu tử quỷ đưa tay cản lại.
Chử Linh gạt tay ông ấy ra, đuổi thẳng ra cửa sau quát lên: “Tôn Dương!”
Tôn cử tử giật mình, hai chân run rẩy suýt ngã nhào: “Đại nhân, đây là mẫu thân của học tử kia. Bà ấy đặc biệt đến bái kiến ngài.”
Nàng lao ra ngoài cửa, chỉ thấy một lão phụ lưng còng đang vịn vào bức tường bên ngoài. Gương mặt đầy sương gió sợ sệt nhìn nàng rồi lập tức quỳ xuống: “Dân phụ bái kiến đại nhân.”
Chử Linh vứt hộp điểm tâm sang một bên, vội vàng đỡ bà ấy dậy: “Không cần quỳ đâu.”
Lão phụ nhân này hai bên tóc mai đã bạc trắng. Thân thể yếu ớt cứ như một cơn gió cũng có thể thổi bay. Thân hình tàn tạ đáng thương ấy, ai nhìn thấy cũng không nỡ để bà ấy quỳ thêm nữa.
“Không, dân phụ phải quỳ.” Lão phụ khăng khăng quỳ xuống, những giọt nước mắt đυ.c ngầu lăn dài.
Bà ấy nắm chặt lấy tay áo nàng như nắm lấy cọng rơm cứu mạng: “Đại nhân, đại nhân cầu xin ngài. Cầu xin ngài bắt được hung thủ gϊếŧ nhi tử ta. Cầu xin ngài, cầu xin ngài.”
Chử Linh thật sự không đỡ nổi lão phụ trước mắt, đành phải ngồi xổm xuống nhìn bà ấy: “Trương tri phủ nhất định sẽ xử án công bằng, tìm ra hung thủ gϊếŧ người.”
Lão phụ cắn chặt môi, liều mạng lắc đầu: “Trương đại nhân nói nhi tử ta chết chỉ là chuyện ngoài ý. Còn nói ngỗ tác đã nghiệm thi xác nhận rồi nên muốn chôn cất tại đó. Ông ta không cho ta đi nhận xác về.”
“Gì chứ!” Nàng trừng mắt nhìn Tôn cử tử đang đứng bên ngoài.
Tôn cử tử sợ hãi nuốt nước bọt: “Cho nên… cho nên mới muốn mời huyện lệnh đại nhân ngài, ngài đích thân đi xem thử.”
Chử Linh vẫn luôn cảm thấy mình lòng dạ sắt đá, máu lạnh vô tình. Nàng chỉ lo cho bản thân được yên ổn, chưa từng muốn làm thánh mẫu.
Nhưng khi lão mẫu thân của học tử kia nắm chặt cánh tay nàng, nước mắt giàn giụa nhìn nàng đầy cầu khẩn. Nàng thật sự không có cách nào từ chối.
“Ta đi.” Nàng đỡ bà lão dậy: “Ta sẽ đi xem thử, nhưng ta không dám đảm bảo điều gì.”
Cuối cùng lão phụ nhân cũng không kìm được òa khóc nức nở, khiến nàng nhìn mà không đành lòng. Ngay cả Tôn Dương đứng cách đó không xa cũng không nén được cảm giác cay sống mũi.
Sau khi tiễn lão phụ đi, Chử Linh xách hộp điểm tâm ném thẳng vào người Tôn Dương: “Trương viên ngoại muốn ta đi thì chuẩn bị thuyền cho ta. Phải là thuyền tốt, ta muốn dẫn người theo cùng.”
“Được, được, đại nhân cứ yên tâm, tôi đi sắp xếp ngay đây.” Tôn Dương ôm hộp điểm tâm vội vàng hành lễ.
Nàng hừ lạnh, đóng sầm cửa sau lại rồi vào trong phủ nha.
Phu tử quỷ nhìn nàng: “Lão phu sẽ đi cùng đại nhân, Bạch Tố cũng đi.”
Chử Linh gật đầu: “Cũng phải đưa cả Tô ngỗ tác theo nữa, ta cần nghiệm thi lại.”
Hôm sau.
Bên bờ sông Tứ Thủy đã có rất đông bá tánh đứng đợi từ sớm. Rất nhiều người còn xách theo đồ đạc.
Bọn họ biết huyện lệnh sắp đi Thành Dương. Bởi vì có một học tử huyện Tứ Thủy đã chết ở đó, nên đại nhân muốn đi đòi lại công đạo.
Lần này nàng coi như huy động toàn bộ nhân lực của huyện nha. Ngoại trừ Tề Đại bắt buộc phải ở lại trông coi huyện Tứ Thủy, nàng còn dẫn theo hai bổ khoái Vương Hổ và Vương Long.
Hai người này là huynh đệ ruột, cũng là những thuộc hạ đắc lực nhất của Tề Đại.
Huynh muội Trương Động và Tiểu Hoa thì khỏi phải nói, chắc chắn phải đi cùng rồi. Vạn Tam Kim và Tô Hòa cũng là những người không thể thiếu. Ngoài ra lần này Tôn Dương cũng đi cùng bọn họ.
Khi Chử Linh đến bến thuyền, nàng không ngờ lại có nhiều người đến tiễn như vậy. Nàng lại càng không ngờ lại có nhiều ánh mắt mong chờ nhìn mình đến thế.
“Huyện thành hẻo lánh thế này đào tạo được một học tử đọc sách cũng không dễ dàng gì.” Phu tử quỷ hơi bùi ngùi.
Nàng rảo bước đến trước mặt lão phụ kia, nắm lấy tay bà ấy rồi nghiêm túc nói: “Chuyến đi này, tệ nhất ta cũng sẽ đưa thi thể về để nhập thổ vi an.”
“Dân phụ đa tạ đại nhân!” Lão phụ khóc lóc quỳ xuống.
Chử Linh đỡ bà ấy dậy, giao cho người bên cạnh rồi lùi lại một bước chắp tay chào mọi người. Sau đó nàng bước lên thuyền trước.
Bá tánh vây xem lần lượt đưa đồ đạc đã chuẩn bị sẵn cho Trương Động và Tiểu Hoa, rồi nhìn bọn họ từng người một bước lên thuyền.
Mãi đến khi gió nổi lên, dòng nước đẩy thuyền đi xa, bóng thuyền khuất dần khỏi tầm mắt thì mọi người mới tản đi.
Trong quán trà cách đó không xa. Trương viên ngoại bưng chén trà lên, che đi nụ cười lạnh lẽo nơi khóe miệng rồi uống cạn chén trà.
…
Trên thuyền.
“Tiếc rằng hôm đó ta không ở phủ nha.” Vạn Tam Kim nhíu mày: “Không có lệnh điều động, không có văn thư mà tự ý rời khỏi địa phận cai quản… Nếu bị người ta cáo trạng thì rắc rối to đấy.”
Tô Hòa quay đầu nhìn nàng rồi trả lời hắn: “Trong tình huống đó, ngài ấy không thể từ chối được.”
Vạn Tam Kim cũng nhìn Chử Linh đang trầm mặc: “Đại nhân tâm địa thiện lương.”
Nàng từ từ ngẩng đầu lên: “Có phải do ta chiếm mất con ngựa Truy Phong, nên Trương viên ngoại mới mách lẻo huynh đệ của ông ta không? Lần này e rằng bọn họ muốn gây phiền phức cho ta đây. Nếu chẳng may đại họa rơi vào đầu, mọi người nhớ mạnh ai nấy chạy nhé.”
Vạn Tam Kim: …Là hắn nghĩ nhiều rồi.