Chương 31: Điểm tâm Thành Dương

Vụ việc của Trình tri phủ lần này có vẻ không gây ra bất kỳ sóng gió nào ở kinh thành. Người đến bắt giải chỉ có vài người. Sau khi Chử Linh dâng chứng cứ lên thì không cần quan tâm nữa.

Hơn nữa nhóm người này đến nhanh đi cũng nhanh, ngay cả thời gian ngồi lại uống chén trà nóng cũng không có.

Bên ngoài phủ nha, Chử Linh dựa người vào cột. Nàng chống cằm nhìn đám bụi mù mịt do mấy con ngựa hất tung lên, vẫy tay tạm biệt cho có lệ rồi nói: “Sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?”

Tô Hòa nghe vậy, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Bản nghiệm thi của ta viết rất chi tiết. Vết nứt nhỏ đó đủ để chứng minh Ngô Liên Chi bị siết cổ chết.”

“Không phải.” Sắc mặt Vạn Tam Kim hơi trầm xuống: “Đại nhân đang lo lắng người ở kinh thành vẫn muốn bảo vệ ông ta. Dù gì hiện giờ đang lúc thiếu người. Chức tri phủ Thường Châu của Trình tri phủ vừa bỏ trống, rất có thể sẽ bị phe phái khác cài người vào.”

Chử Linh cười khẩy. Tranh qua giành lại, rốt cuộc cũng chỉ là may áo cưới cho nữ chính mà thôi.

“Nếu đại nhân muốn điều tra, ta có thể phái người đi tra.” Vạn Tam Kim lại nói.

Nàng đánh giá hắn: “Vạn sư gia muốn tra thì cứ tra đi.”

Chử Linh nói xong liền lười biếng phất tay đi vào hậu nha.

Tô Hòa cũng đi theo: “Ta muốn ăn há cảo chay Tiểu Hoa nấu, ta trả tiền.”

Vạn Tam Kim đứng tại chỗ một lát rồi cũng đi theo vào. Dù sao người cũng ở ngay dưới mí mắt, cái chức sư gia này tội gì không làm.

Hôm nay bá tánh huyện Tứ Thủy đang bận rộn một việc lớn. Bọn họ hái ngải cứu pha với nước muối. Mọi người chuẩn bị tẩy rửa Văn miếu từ trong ra ngoài một lượt để tránh còn lưu lại xui xẻo.

Chử Linh nghe Tề Đại báo cáo cũng phải ngẩn người. Muối cũng được coi là đồ quý giá, thế mà bọn họ cũng nỡ dùng à.

“Nghe nói do Tôn cử tử dẫn đầu. Hắn ta nói những nơi như Văn miếu không nên bị ô uế, thậm chí còn tự bỏ tiền túi ra mua muối.”

Tề Đại nói tiếp: “Dù gì Tôn cử tử cũng là cử tử đầu tiên của huyện Tứ Thủy. Chắc hắn ta đang lo lắng bản thân bị liên lụy. Hình như sang năm hắn ta sẽ tham gia kỳ thi mùa xuân đấy.”

“Không phải hắn ta là môn khách của Trương viên ngoại à?” Nàng nhấp một ngụm trà rồi hỏi.

Tề Đại gật đầu: “Tôn cử tử làm môn khách cho Trương viên ngoại đã lâu rồi. Nghe nói lần này Trương tri phủ sẵn sàng viết thư đề cử cho hắn.”

Chử Linh đặt chén trà xuống: “Vậy thì không cần lo lắng nữa.”

Với chế độ dùng người của Đại Chu hiện nay, chỉ cần thi đỗ, có mối quan hệ thì không lo không có chức quan làm.

“Đại nhân.” Trương Động đứng ngoài cửa gọi: “Tôn cử tử muốn gặp ngài.”

Nàng và Tề Đại nhìn nhau, lập tức nhìn thấy dự cảm không lành trong đáy mắt đối phương: “Chẳng lẽ hắn ta định bắt ta đích thân đến Văn miếu vẩy nước à.”

“Ngài là huyện lệnh đại nhân mà.” Tề Đại nói.

Chử Linh nghĩ cũng phải, bèn bảo Trương Động mời người vào.

Khi Tôn cử tử xách theo lễ vật bước vào. Chử Linh liếc mắt đã nhìn thấu nụ cười có phần chột dạ trên mặt hắn.

Nhưng chỉ trong chốc lát, Tôn cử tử đã bình tĩnh lại. Hắn ta dường như chắc chắn rằng nàng sẽ không bác bỏ yêu cầu của mình.

Chuyện này thú vị rồi đây.

“Tề Đại, ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi. Nhớ lời ta dặn, bình thường bảo huynh đệ chú ý đường sông nhiều hơn. Nếu có gì bất thường thì báo cáo kịp thời.” Nàng dặn dò cẩn thận.

Tề Đại đáp lời rồi rời đi.

Chử Linh đưa tay ra hiệu mời ngồi, sau đó chậm rãi mở miệng hỏi: “Tôn cử tử đến tìm bổn quan, là Trương viên ngoại có việc à?”

“Phải, mà cũng không phải.” Tôn cử tử mỉm cười, bưng chén trà trước mặt lên nhấp một ngụm. Bỗng nhiên hắn ta lại không vội vàng như trước nữa.

Nàng thầm cười lạnh. Ở chỗ Trương viên ngoại thì đóng vai cháu chắt. Chạy đến trước mặt nàng lại ra vẻ ông to bà lớn. Tên này cũng biết chơi trò cáo mượn oai hùm khá đấy chứ.

Chử Linh nghĩ vậy bèn không hỏi nữa, cứ thế uống trà ăn điểm tâm, chẳng có ý định mở miệng.

Tôn cử tử nhìn nàng mấy lần. Cuối cùng hắn ta hơi sốt ruột đành tìm chuyện để nói: “Đại nhân, đây là ít điểm tâm Trương tri phủ ở thượng nguồn Thành Dương đặc biệt gửi tặng Trương viên ngoại.”

Tôn cử tử vừa nói vừa đẩy hộp điểm tâm về phía nàng, ngầm đưa mắt ra hiệu nhưng không nói toạc ra.

Chử Linh vẫn không đáp lời.

Tôn cử tử thở dài, hắn ta tỏ ra vô cùng lo lắng: “Dạo gần đây Trương viên ngoại gầy đi nhiều.”

“Ngươi bị mù à?” Nàng nhíu mày.

Tôn cử tử cười gượng gạo, cố chịu đấm ăn xôi nói tiếp: “Trương viên ngoại đang lo lắng cho huynh trưởng… Khoảng thời gian gần đây, Thành Dương nơi Trương tri phủ cai quản đã xảy ra một vụ án mạng kỳ quái. Một trong mấy người chết đó, tình cờ lại là một học tử huyện Tứ Thủy chúng ta.”

“Ồ?” Chử Linh có hứng thú muốn nghe tiếp rồi.

Tôn cử tử thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp: “Đại nhân cũng biết học tử huyện Tứ Thủy chúng ta cầu học khó khăn nhường nào.”

“Nay học tử đó lại chết thảm nơi đất khách quê người. Trong nhà chỉ còn một lão mẫu thân, bà ấy khóc đến mức đứt từng khúc ruột.”

“Vừa khéo huyện lệnh ngài dạo gần đây liên tiếp phá được kỳ án, bá tánh ai nấy đều khen ngợi hết lời. Đều nói ngài chính là Bao Thanh Thiên tái thế!”

“Hừ.” Nàng cười lạnh: “Muốn ta đến Thành Dương phá án à?”

“Chính là như vậy, đại nhân anh minh!” Tôn cử tử lập tức nịnh nọt.

“Quan lại không được tự ý rời khỏi địa phận cai quản.” Chử Linh đẩy hộp điểm tâm trở lại: “Chử mỗ xin ghi nhận ý tốt muốn đề cử của Tôn cử tử.”

Sắc mặt Tôn cử tử trắng bệch, có phần hoảng loạn.

Nàng cười lạnh mỉa mai. Tính toán hay ghê nhỉ. Đẩy nàng đi phá án, sau đó tên Tôn Dương này lại được thư đề cử. Chỉ có nàng tốn công vô ích. Lại còn mang tiếng nhận hối lộ rồi bị người ta nắm thóp.