Chương 28: Máu không thấm vào xương

Tề Đại và Vạn Tam Kim còn chưa đi xa, bất ngờ thấy Chử Linh mặt mày u ám xông ra thì đều giật nảy mình.

“Tề Đại, ngươi chạy nhanh, đưa Tô Hòa Tô ngỗ tác lên núi Phi Hạc cho ta. Nếu hắn hỏi thì cứ bảo ta muốn nghiệm huyết thống.”

“Còn ngươi nữa Vạn Tam Kim, bổn quan bổ nhiệm ngươi làm sư gia của ta. Bây giờ ngươi lập tức đưa ma ma thân cận của Phùng Trân lên núi Phi Hạc. Bổn quan nhất định phải khiến tên ngụy quân tử kia hiện nguyên hình!”

Chử Linh hùng hổ ra lệnh xong liền đi thẳng tới chuồng ngựa, dắt Truy Phong ra.

“Trương Động!”

“Đại nhân, ta đây.”

“Đi thông báo cho bá tánh, càng đông càng tốt! Cứ bảo bọn họ lên núi Phi Hạc xem kịch hay cho ta!”

Nàng nói xong liền dắt ngựa chạy ra khỏi hậu nha.

Vạn Tam Kim cũng biết chuyện này không thể chậm trễ. Hắn lập tức huýt sáo ra hiệu, dẫn theo vài người đi tìm Triệu ma ma kia.

Thực ra chẳng cần Trương Động thông báo, cũng đã có rất nhiều người kéo lên núi Phi Hạc từ sớm.

Ai nấy đều cảm thán trước tấm chân tình sâu nặng của Trình tri phủ, đồng thời thương cảm cho hoàn cảnh của ông ta. Mọi người đều lặng lẽ đứng một bên, đau lòng rơi lệ.

Trình tri phủ quỳ trên nền đất vàng, cúi đầu không nói lời nào. Tên quản sự bên cạnh kéo mấy lần vẫn không kéo ông ta dậy nổi: “Đại nhân, đại nhân, không trách ngài được, đâu phải lỗi của ngài.”

“Đúng vậy, tri phủ đại nhân, không phải lỗi của ngài mà.”

“Đại nhân, chuyện thế này ai mà ngờ được chứ?”

“Đại nhân, ngài cứ thế này thì phu nhân Ngô Liên Chi ra đi cũng không yên lòng đâu.”

“Thật sự đi không yên lòng!” Giọng nói của Chử Linh đột ngột vang lên khiến mọi người ngoảnh lại nhìn. Chỉ thấy nàng chống gậy, mặt mày tái nhợt, biểu cảm cực kỳ vặn vẹo đang lê bước lên núi.

“Đại nhân, ngài… bị thương à?” Một phụ nhân không chắc chắn hỏi. Hơn nữa hình như huyện lệnh bị thương ở mông thì phải.

Đám bá tánh vây xem cũng tò mò nhìn theo.

Cuối cùng Chử Linh cũng leo lên được đỉnh núi. Nàng vịn vào thân cây, vừa xuýt xoa vì đau vừa nhìn Trình tiểu thư đang thẫn thờ bên cạnh, thầm nghĩ: Đến đúng lúc lắm.

Đám đông thấy huyện lệnh đại nhân nhà mình vừa tới đã nhìn chằm chằm Trình tiểu thư thì ngầm hiểu nhìn nhau, nở nụ cười đầy ẩn ý. Thậm chí có người còn dùng khẩu hình nói với nàng: Đại nhân cố lên!

Chử Linh đứng vững lại, hít một hơi thật sâu rồi đi đến bên cạnh Trình tri phủ. Thấy vẻ mặt ông ta buồn bã vô cùng bi thương, nàng bèn hỏi rằng: “Tri phủ đại nhân, ngài định khi nào bốc đất tiễn biệt đây?”

*Bốc đất tiễn biệt: Trong tang lễ xưa, khi hạ huyệt, người thân thiết nhất sẽ là người đầu tiên bốc một nắm đất rải lên quan tài để tiễn biệt. Sau đó mọi người mới bắt đầu lấp đất chôn cất.

Tên quản sự nghiến răng, đỏ mắt giận dữ hỏi: “Huyện lệnh đại nhân! Đại nhân nhà ta đau lòng buồn bã như thế ngài không thấy à?”

“Đương nhiên thấy rồi. Nhưng người cũng chết rồi, bi thương có tác dụng gì, Ngô Liên Chi cũng đâu có nhìn thấy.” Chử Linh quay đầu nhìn sang, nhưng Ngô Liên Chi lại chẳng buồn nhìn.

Hình như cuối cùng Trình tiểu thư cũng hoàn hồn. Nàng ta mặt mày trắng bệch, đùng đùng nổi giận đi về phía Chử Linh: “Chử huyện lệnh, phụ thân ta thương tiếc mẫu thân ta đã đủ đáng thương rồi!”

“Nếu ngài không thật lòng đến tiễn đưa mẫu thân ta một đoạn đường cuối, xin mời ngài lập tức rời khỏi đây ngay!”

“Mẫu thân cô? Ngô Liên Chi ư?” Chử Linh cười khẩy rồi chậm rãi lắc đầu.

“Ngươi!” Trình tiểu thư nghiến răng, giơ tay định dạy dỗ người.

Nàng túm lấy cánh tay Trình tiểu thư, lôi xềnh xệch nàng ta đến bên cạnh quan tài rồi đẩy nắp quan tài ra, để lộ bộ hài cốt bên trong.

“Chử huyện lệnh! Ngươi muốn làm gì? Tại sao lại quấy nhiễu sự thanh tịnh của thê tử ta!” Trình tri phủ loạng choạng đứng dậy, suýt chút nữa ngã nhào xuống hố. Sau khi được tên quản sự đỡ lấy, ông ta rảo bước đi tới.

Chử Linh rút con dao khắc gỗ Trương Động giắt bên hông ra, rạch một đường trên tay Trình tiểu thư. Sau khi nặn ra một giọt máu lớn nhỏ xuống bộ hài cốt, nàng đẩy mạnh Trình tiểu thư về phía Trình tri phủ rồi giả vờ kinh ngạc hét lên lên.

“Ủa, máu không thấm vào xương này!”

Động tác của Chử Linh cực kỳ nhanh gọn. Đến khi mọi người kịp phản ứng lại thì đã nghe thấy câu nói này rồi. Đám đông lập tức xôn xao, nhao nhao vây lại xem.

“Sao máu nữ nhi lại không thấm vào hài cốt mẫu thân được chứ?”

“Không thấm đồng nghĩa không phải mẫu nữ nhỉ?”

“Vậy… vậy nữ nhi của Ngô Liên Chi trong lời của Trình thị, không phải Trình tiểu thư à?”

Chử Linh chắp hai tay sau lưng, lắng nghe đám học tử bàn tán xôn xao, cảm thấy mình vừa thử như vậy thật sự bớt được rất nhiều việc. Chuyện này cũng phải cảm ơn Trình tri phủ, nhờ ông ta diễn quá đạt nên học tử huyện Tứ Thủy gần như đã kéo đến quá nửa.

Đám học tử này đầu óc linh hoạt, chỉ vì máu không thấm vào xương mà liên tưởng ra đủ chuyện. Lúc này nhìn Trình tiểu thư và Trình tri phủ, ai nấy đều không khỏi sinh lòng nghi ngờ.

Sắc mặt Trình Cao Chí âm trầm, ông ta đột ngột kéo Trình tiểu thư sang một bên: “Chuyện này ta cũng không rõ. Năm đó ta một lòng lên kinh ứng thí, người chăm sóc thê tử ta chính là người của Phùng gia.”

Cho nên, ông ta đang ám chỉ Phùng gia không chỉ tráo đổi thê tử mà còn tráo đổi cả nữ nhi.

Trình tiểu thư thẫn thờ đứng một bên, cảm thấy thế giới của mình như sắp sụp đổ. Nàng ta khó khăn lắm mới chấp nhận được sự thật về bộ hài cốt kia, kết quả lại nói cho nàng ta biết đối phương không phải mẫu thân ruột mình.

Vậy thân mẫu nàng ta vẫn là Phùng Trân à?

Chử Linh chống gậy để đỡ thân mình: “Lúc Trương viên ngoại đào được hài cốt, ta tình cờ có mặt ở đó, cho nên ta đã tìm Tô ngỗ tác đến nghiệm xương.”

“Thứ nhất, lúc Ngô Liên Chi còn sống xương chân từng bị gãy một lần. Chắc hẳn trong thuốc băng bó có độc, cho nên mới có những đốm đen không đều xuất hiện trên xương đầu gối. Thứ hai, độc trong phổi Ngô Liên Chi và độc trên xương đầu gối không cùng một loại, độc trên xương đầu gối mới là thứ chí mạng.”