Vạn Tam Kim nhìn thấy quen mắt nhưng vẫn chưa phản ứng kịp. Hắn liền thấy Chử Linh lấy một miếng ngọc bích từ trong túi gấm ra.
“Ta tìm thấy túi gấm dưới gốc cây hoa hạnh sớm hơn Trình tri phủ một ngày. Đây chính là một nửa miếng ngọc bích của Trình tri phủ!” Ánh mắt nàng đầy phẫn nộ, nắm chặt miếng ngọc bích trong lòng bàn tay.
Vạn Tam Kim hoàn toàn sững sờ: “Vậy… vậy nửa miếng của Trình tri phủ ở đâu ra?”
“Hừ.” Chử Linh cười lạnh: “Nửa miếng của Phùng Trân ở đâu ra, thì nửa miếng của Trình tri phủ cũng từ đó mà ra thôi.” Chẳng qua đều là giả mà thôi.
Vạn Tam Kim im lặng.
Tề Đại nghĩ đến một khả năng, chỉ cảm thấy như bị một chậu nước đá dội thẳng từ đầu xuống chân, không thể hoàn hồn nổi.
“Vậy… có cần bắt người không đại nhân?” Tề Đại hỏi.
Nàng lắc đầu, giọng nói bỗng chốc trầm xuống: “Bắt được cũng vô dụng. Không có bằng chứng, không có nhân chứng. Phùng Trân lại gánh hết mọi tội danh rồi. Chúng ta hết cơ hội rồi.”
Vạn Tam Kim thở dài thườn thượt: “Đại nhân đã làm đủ tốt rồi. Hơn nữa ngài cũng chỉ là huyện lệnh, sao có thể động đến tri phủ được. Nói đi cũng phải nói lại, lão sư của Trình tri phủ chính là Tôn Thái phó đương triều đấy.”
“Tôn Thái phó có nữ nhi chưa xuất giá à?” Chử Linh bất ngờ hỏi ngược lại.
Hắn ngạc nhiên trước câu hỏi này, nhưng vẫn lập tức đáp: “Tôn Thái phó chỉ có một nữ nhi, đã xuất giá từ mấy năm trước. Nhưng trượng phu của Tôn tiểu thư bị bệnh lao chết rồi.”
Nàng thở hắt ra một hơi, sắc mặt cũng trầm tĩnh lại. Nàng cất miếng ngọc bích đi, hạ giọng nói: “Ta hiểu rồi. Các ngươi về nghỉ ngơi đi.”
Nói xong Chử Linh liền đuổi hai người ra ngoài, đóng chặt cửa lớn lại.
Trong phòng, Ngô Liên Chi cười thê lương: “Trình Cao Chí, ngươi đúng là tên ngụy quân tử! Uổng công ta làm trâu làm ngựa cho ngươi, ngươi không xứng! Ta nguyền rủa ngươi chết không được tử tế!”
Phu tử quỷ nhìn Ngô Liên Chi hỏi: “Cô nhớ lại hết rồi à?”
Ngô Liên Chi đau khổ nhắm mắt lại, dùng hết sức lực gật đầu.
Lời khai của Phùng Trân ba phần thật bảy phần giả. Cộng thêm màn diễn xuất thâm tình giả tạo của Trình Cao Chí, vụ án này chỉ có thể kết thúc như vậy thôi.
Ngô Liên Chi kể lại chuyện lúc mình còn sống: “Ngay từ ngày đầu tiên gả cho Trình Cao Chí, ta đã biết hắn nhận ra ta không phải tiểu thư rồi. Cho nên hắn đối xử với ta cực kỳ lạnh nhạt.”
“Lúc đó ta nghĩ gả gà theo gà gả chó theo chó, liền chịu thương chịu khó làm nhiều việc hơn để hắn không phải lo lắng về sau. Làm như vậy một năm, hắn mới hòa hoãn với ta hơn chút.”
“Bà bà đối xử với ta không tốt, chắc cũng biết thân phận thật của ta. Bà ta mắng chửi Phùng gia rồi lại kiếm chuyện hành hạ ta. Trời đông giá rét bắt ta giặt y phục kiếm tiền mua giấy mực cho Trình Cao Chí, cũng không cho ta gần gũi với hắn.”
“Mãi đến khi bà ta vô tình ngã xuống nước chết đuối, ta mới có nữ nhi. Ngay sau đó Trình Cao Chí thi đỗ, hắn nói muốn đến Phùng gia báo tin vui. Ta cũng không thể ngăn cản nên đành đi cùng hắn.”
Những chuyện sau đó khớp với lời khai của Phùng Trân. Chỉ là khi nghe Ngô Liên Chi kể lại nhiều chi tiết, nàng mới thực sự cảm nhận được thế nào là ngụy quân tử.
Ngô Liên Chi vô tình ngã bị thương ở Phùng phủ, là do không biết ai đó lại bôi dầu trên bậc thềm. Sau đó vì chuyện này xảy ra, Phùng gia giữ bọn họ ở lại, còn mời đại phu đến khám bệnh.
Thuốc Ngô Liên Chi uống đều do Phùng Trân bưng tới, còn nói rất quan tâm muội muội như nàng ấy. Lúc đó Ngô Liên Chi cũng tin rồi.
Về sau cả nhà Phùng lão gia đích thân đưa bọn họ về Văn miếu huyện Tứ Thủy. Ông ta nói rằng muốn chăm sóc Ngô Liên Chi trong lúc nữ tế lên kinh ứng thí. Mà Phùng Trân cũng trà trộn vào trong đó.
Đợi đến khi Trình Cao Chí xuất phát đến kinh thành, Ngô Liên Chi bị hại chết, chôn dưới quan tài Trương gia. Còn Phùng Trân thì thay thế Ngô Liên Chi trở thành Trình phu nhân.
Nếu muốn hỏi tại sao Phùng lão gia lại phải làm như vậy? Thì chính là vì trong một lần say rượu, Trình Cao Chí đã lỡ miệng nói rằng lão sư của mình là một vị quan lớn nào đó ở kinh thành. Hắn còn khoe khoang rằng lần này đi thi nhất định sẽ đỗ đạt. Hơn nữa vị lão sư kia rất xem trọng hắn.
Giữa một tên phá gia bụng phệ đầy mỡ và một vị quan lớn tương lai, đương nhiên phải chọn vị quan lớn rồi.
Nhưng sự thật là vị lão sư kia chỉ từng gặp mặt hắn có một lần mà thôi.
“Lúc ở trước mặt ta hắn chẳng kiêng dè gì cả, chuyện gì cũng nói. Hắn nói về những hoài bão không thể thực hiện, oán hận cái thế giới coi trọng thế gia này. Oán hận Phùng gia chó mắt nhìn người thấp, oán hận ta không thể giúp đỡ được gì cho hắn.”
Nét mặt Ngô Liên Chi dần trở nên bình thản. Nàng ấy đã chết mười lăm năm rồi, oán hận lớn đến đâu cũng vô dụng mà thôi.
Nàng xòe lòng bàn tay nhìn miếng ngọc bích: “Hận ta không thể làm gì được.”
Phu tử quỷ khuyên nhủ: “Đại nhân, Ngô Liên Chi không thể hiện thân làm chứng cho ngài. Bây giờ Phùng Trân cũng đã chết, bằng chứng trải qua mười mấy năm lại càng không còn dấu vết. Vụ án này chỉ có thể kết thúc như vậy thôi, không trách ngài được.”
Ngô Liên Chi cũng nói: “Đại nhân, không trách ngài.”
Chử Linh nhìn nàng ấy: “Có muốn đi gặp nữ nhi không?”
Ngô Liên Chi lập tức sống mũi cay xè, huyết lệ chảy xuống: “Đại nhân à, nữ nhi của ta đã chết từ lâu rồi. Tiểu thư Trình gia hiện tại là nữ nhi Phùng Trân…”
“Nếu không sao Trình Cao Chí có thể khiến Phùng Trân gánh hết mọi tội lỗi một mình chứ?” Tên ngụy quân tử kia đang dùng nữ nhi của Phùng Trân để uy hϊếp bà ta.
Nàng đột ngột xoay người, mở toang cửa phòng lao ra ngoài. Phu tử quỷ và Ngô Liên Chi gần như lập tức đuổi theo.