Chương 26: Buổi thẩm án lạ lùng

Bên ngoài phủ nha, bá tánh ồ lên bàn tán!

Thế này là có ý gì? Hai người có tướng mạo giống hệt nhau, nhưng người gả cho Trình tri phủ lại là nô tỳ à?

Sau khi nói ra bí mật lớn nhất trong lòng, Phùng Trân mềm nhũn người ngã ngồi xuống đất. Bà ta cũng chẳng còn kiêng dè gì nữa, khai hết toàn bộ đầu đuôi mọi chuyện.

Hóa ra Phùng lão gia cảm thấy Trình gia đã lụn bại rồi nên muốn hủy bỏ mối hôn sự kia. Nhưng dù gì Trình gia cũng còn chút gốc rễ ở Vân Xuyên, nếu làm bừa e rằng sẽ mất hết thanh danh.

Đúng lúc này, Phùng lão gia tình cờ tìm được một nữ tử có dung mạo giống nữ nhi mình đến bảy phần, thế nên ông ta đưa người về phủ.

Nhưng nói thế nào Ngô Liên Chi cũng chưa từng học chữ. Muốn mạo danh tiểu thư chính hiệu thì bắt buộc phải biết mặt chữ, cho nên Phùng gia đã mời tiên sinh về dạy nàng ấy học.

Nuôi được vài năm thì nam tử Trình gia thật sự tìm đến. Phùng lão gia liền chuẩn bị sắp xếp cho Ngô Liên Chi hạ giá. Ai ngờ hôm đó Trình Cao Chí lại tình cờ gặp được Phùng gia tiểu thư hàng thật giá thật, Phùng Trân.

Phùng Trân vừa thấy người đã buông lời sỉ nhục một trận khiến Trình Cao Chí phải chật vật bỏ đi.

Còn Phùng lão gia vì thanh danh nên đã mời Trình Cao Chí đến Phùng phủ lần nữa.

Ông ta giới thiệu Ngô Liên Chi cho hắn, đồng thời hứa gả nàng ấy qua đó. Sau cùng ông ta chỉ cho mười lượng bạc làm của hồi môn rồi tống khứ người đi.

“Nhạc phụ cho nội tử mười lượng bạc làm của hồi môn. Ta cứ tưởng do nội tử nhất quyết muốn gả cho ta nên mới bị Phùng gia dùng cách như vậy để đuổi ra khỏi nhà.” Trình tri phủ hạ giọng nói.

Cho nên lúc ấy ông ta đã thề, nhất định phải nỗ lực đọc sách để làm rạng danh dòng tộc.

Hình như Phùng Trân không dám nhìn Trình tri phủ nữa, chỉ cúi đầu thút thít: “Về sau ta cũng xuất giá, phụ thân chọn phu gia cho ta. Người đó có quyền có thế, có thể giúp Phùng gia tiến thêm một bước.”

“Có một lần về nhà mẹ đẻ, ta vô tình biết được nam tử Trình gia gửi thư về, nói mình đã thi đỗ cử nhân, muốn đưa thê nữ về bái kiến. Cha ta đồng ý, ta cũng lén lút quay về gặp bọn họ.”

Khi đó trượng phu của bà ta suốt ngày chìm đắm trong tửu sắc, bụng phệ đầy mỡ. Mỗi lần bà ta nhìn thấy đều cảm thấy buồn nôn.

Ngược lại Trình Cao Chí phong thái thanh tao, toát lên vẻ thư sinh nho nhã, lại còn ân cần quan tâm nô tỳ Ngô Liên Chi đứng bên cạnh. Dáng vẻ một nhà ba người hòa thuận khiến bà ta thấy gai mắt vô cùng.

Bà ta hận, bà ta oán. Bà ta cảm thấy chính nô tỳ này đã cướp đi hào quang vốn thuộc về đại tiểu thư như bà ta.

Cho nên, bà ta đã ra tay.

Bá tánh vây xem nghe Phùng Trân tự thuật lại mà ai nấy đều nổi da gà, sống lưng lạnh toát. Sao trên đời này lại có kẻ ác độc kinh khủng đến vậy!

Đổ thuốc độc, đánh gãy chân, rạch nát mặt rồi còn chôn người ta dưới quan tài của kẻ khác. Bản thân lại thay thế Ngô Liên Chi từng cực khổ nơi hàn vi để trở thành tri phủ phu nhân, hưởng hết vinh hoa phú quý.

Chử Linh đứng dưới tấm biển “Minh Kính Cao Huyền”, nhìn Phùng Trân đã nhận tội. Nàng cảm thấy bản thân không cần thiết phải hỏi thêm gì nữa.

“Trình lang, là ta ác độc, là ta bị ma quỷ che mắt, là ta không biết xấu hổ. Là ta gϊếŧ Ngô Liên Chi, hại nàng ta chịu đủ đau đớn… Nhưng Tú Nương là… là nữ nhi của Ngô Liên Chi và chàng, là nữ nhi ta dốc lòng nuôi lớn. Cầu xin chàng, hãy đối xử tốt với con bé…”

Phùng Trân bỗng trợn tròn hai mắt, nhãn cầu lồi ra, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Vậy mà bà ta lại nuốt thuốc độc tự vẫn!

Trình tri phủ bước chân loạng choạng đi tới, ôm chầm lấy người vào lòng đau đớn gào lên: “Chúng ta làm phu thê bao nhiêu năm nay, sao nàng nỡ lừa dối ta suốt mười mấy năm trời! Trân Nương, Trân Nương à…”

Ngô Liên Chi kiệt sức quỳ rạp ở đó. Nhìn trượng phu ôm kẻ đã sát hại mình, hai hàng huyết lệ lăn dài trên má.

Vạn Tam Kim lẩm bẩm: “Vụ án đổi thê tử này, cứ thế này kết thúc à?”

Nhưng vẻ mặt Chử Linh lại cứng đờ, nửa miếng ngọc bích còn lại trong tay áo cấn vào tay khiến nàng đau nhói.



Vụ án đổi thê tử cứ thế kết thúc, mọi chuyện đều thuận lợi đến mức lạ lùng.

Bằng chứng do chính Trình tri phủ phát hiện, phu nhân của ông ta cũng thẳng thắn nhận tội. Bà ta còn kể lại quá trình gây án tỉ mỉ đến mức khiến người nghe không rét mà run.

Hài cốt của Ngô Liên Chi được đưa ra khỏi nghĩa trang, Trình tri phủ đích thân sắp xếp việc an táng. Còn thi thể của Trình phu nhân Phùng Trân thì được bao thuyền chở về Vân Xuyên chôn cất.

Sau khi Trình tiểu thư tỉnh lại không chịu nổi cú sốc này nên lại ngất xỉu lần nữa.

Lôi đài bên ngoài Văn miếu giờ cũng được dọn sạch sẽ không còn dấu vết. Huyện Tứ Thủy lại trở về những ngày tháng bình lặng như trước.

Chỉ có một mình Chử Linh sau khi bãi đường thì đi thẳng về hậu viện phủ nha. Nàng ném mũ quan đi, đạp đổ bàn ghế rồi đập nát mấy cái chén trà liền.

“Đại… đại nhân, bây giờ bá tánh huyện Tứ Thủy ai cũng nói đại nhân mắt sáng như đuốc, mọi người đều đang khen ngợi đại nhân đấy.” Tề Đại gãi đầu, thật sự không hiểu tại sao đại nhân nhà hắn lại nổi trận lôi đình.

Chẳng lẽ ngài ấy tức giận vì bị Trình tri phủ cướp mất sự chú ý à?

Nhưng ngẫm lại cũng phải, nam tử thâm tình như thế trên đời này không còn nhiều nữa. Bất kể Ngô Liên Chi khổ cực nơi hàn vi hay Phùng Trân bầu bạn mười mấy năm sau này đều khiến Trình tri phủ không nỡ buông bỏ. Đúng là một nam nhân tốt mà.

Chử Linh bỗng quay đầu nhìn Tề Đại, sau đó nàng lấy ra một chiếc túi gấm từ trong ống tay áo.