Chương 25: Chuyện này là sao

Đám người Tề Đại lập tức vây quanh bảo vệ Chử Linh ở giữa. Vạn Tam Kim cũng lập tức đứng sang bên cạnh, nhíu mày quan sát con chó hoang kia.

“Cẩn thận!” Trình tri phủ bỗng nhiên hét lớn về phía Chử Linh rồi lao vυ"t tới. Ai ngờ lại khiến con chó hoang kia đột ngột chồm lên, lao thẳng về phía Chử Linh.

Tề Đại nghiến răng bước lên rồi rút thanh đại đao bên hông ra, chém mạnh xuống.

Một dòng máu tươi văng ra tung tóe, con chó hoang rên ư ử rồi ngã vật xuống đất. Hơi thở của nó ngày càng yếu ớt, xem ra không sống nổi nữa rồi.

Tề Đại thở hồng hộc, sợ mất mật vội nhìn sang Chử Linh: “Đại nhân, ngài không sao chứ?”

Chử Linh không đáp, ánh mắt kinh ngạc nhìn cái túi gấm con chó hoang đang ngậm trong miệng. Đó là gấm Vân Xuyên, bên trên dính đầy bùn đất, trông như đã bị chôn rất lâu.

Trình tri phủ sải bước tới, nhìn Chử Linh trước rồi quan tâm hỏi: “Không sao là tốt rồi.”

Sau đó ông ta vỗ vai Tề Đại khen hắn làm rất tốt.

Tề Đại được Trình tri phủ vỗ vai thì sướиɠ rơn cả người. Nhưng khi hắn quay đầu lại thì thấy Chử Linh mặt đang căng như dây đàn, sắc mặt khó coi vô cùng.

Lúc này Trình tri phủ mới phát hiện ra túi gấm kia. Ông ta “ồ” lên một tiếng rồi nhặt túi gấm lên. Sau đó sắc mặt ông ta khẽ thay đổi, không dám tin mở ra xem. Ai ngờ lại lấy ra được một miếng ngọc bích.

“Trân Nương nhìn này, có phải miếng ngọc này giống hệt tín vật đính ước của chúng ta không?” Trình tri phủ vừa nói vừa sờ ngọc bích bên hông mình để so sánh. Hai miếng ghép lại, khớp nhau như in.

Còn Trình phu nhân bên kia bỗng mặt cắt không còn giọt máu, thất thần ngã ngồi xuống đất. Cũng chẳng biết miếng ngọc bích bên hông rơi xuống lôi đài từ lúc nào, vỡ làm đôi.

Biến cố bất ngờ này khiến mọi người ngơ ngác, càng làm Chử Linh trở tay không kịp.

Trình tri phủ chậm rãi bước tới, ngồi xổm xuống nhìn Trình phu nhân hỏi: “Trân Nương, chuyện này là sao?”



Chử Linh không ngờ vụ án Ngô Liên Chi lại có bước ngoặt lớn thế này. Sau khi tri phủ tức giận ra lệnh, nghi phạm chính tự bước vào nha môn của nàng, chờ nàng hỏi chuyện.

Bá tánh thích hóng chuyện đã tụ tập bên ngoài phủ nha từ sớm, hào hứng nhìn vào trong. Chuyện phiếm nhà tri phủ đúng là hấp dẫn thật.

“Chử đại nhân.” Trình tri phủ trầm giọng gọi một tiếng. Như đã hạ quyết tâm tị hiềm, ông ta nhắm mắt lại nói: “Chử đại nhân cứ việc thẩm án, đừng e ngại gì.”

Chử Linh trầm giọng đáp lời. Nàng bảo Tề Đại mang ghế cho Trình tri phủ ngồi sang một bên rồi đập mạnh kinh đường mộc.

Bộp!

“Kẻ đứng dưới công đường là ai, phạm tội gì, mau khai báo thành thật cho bổn quan!”

“Thϊếp thân Phùng Trân, thứ nữ Phùng gia ở Vân Xuyên, thê tử của Thường Châu tri phủ Trình Cao Chí.” Phùng Trân nói xong liền quỳ xuống ngẩng đầu nhìn thẳng Chử Linh, cổ vẫn thẳng tắp.

Dù đang ở nha môn bị bao người vây xem, Phùng Trân vẫn giữ được vẻ thể diện của mình.

Lúc này Ngô Liên Chi đã phẫn nộ lao tới, hai tay thành vuốt nhọn muốn bóp chết người trước mặt. Nhưng thân xác vô hình của nàng ấy cứ thế xuyên qua hết lần này đến lần khác. Sự oán hận bất lực lúc này trông thật nực cười.

“Người đâu, dâng chứng cứ lên.” Nàng liếc nhìn Vạn Tam Kim đang đứng bên cạnh từ bao giờ, ra hiệu cho hắn mang chứng cứ lên.

Vạn Tam Kim ngẩn người một chút rồi lập tức làm theo.

Chử Linh ghép hai miếng ngọc bích trên khay lại với nhau rồi giơ lên cho mọi người xem: “Đây là tín vật đính ước năm xưa của Phùng gia và Trình gia.”

Nàng nói xong liền cất kỹ ngọc bích rồi tiếp tục mở miệng: “Bổn quan cũng tra được một số chuyện, cho nên để bổn quan thuật lại vụ án một lần. Nếu có chỗ nào sai sót, mời Trình tri phủ chỉ chứng.”

Trình tri phủ thất thần nhìn Phùng Trân, gật đầu.

“Phụ thân của Trình gia và Phùng gia vốn là bạn thâm giao. Hai người đã ước hẹn sau này nếu sinh được một tử một nữ sẽ kết thành thông gia.”

“Về sau Trình gia sa sút phải rời khỏi Vân Xuyên, đến huyện Tứ Thủy ở nhờ trong Văn miếu cực khổ đọc sách. Đợi đến khi nam tử Trình gia đến tuổi nhược quán, liền cầm tín vật năm xưa đến Phùng gia ở Vân Xuyên đề thân.”

Chử Linh liếc nhìn sổ hộ tịch trên bàn. Hộ tịch này cũng coi như chi tiết, nhưng những học tử nơi khác đến ở nhờ trong Văn miếu lại không được đăng ký vào sổ sách, thảo nào không tra ra người này.

“Khi đó Phùng gia đã đồng ý, gả nữ nhi của mình cho Trình gia, đồng thời còn tặng kèm của hồi môn hậu hĩnh. Chuyện này có đúng sự thật không?” Nàng lại nhìn Trình tri phủ.

Trình tri phủ đau khổ nhớ lại chuyện cũ: “Nhạc phụ… vốn không ưng ý ta. Chỉ là Phùng gia là gia tộc lớn ở địa phương, nếu thất tín bội nghĩa, thấy ta sa cơ lỡ vận mà hủy bỏ hôn ước sẽ ảnh hưởng đến thanh danh gia tộc… Cho nên mới đồng ý mối hôn sự này.”

Ông ta vừa nói vừa nhìn về phía Phùng Trân, ngập ngừng hỏi bà ta: “Thật ra có một chuyện ta vẫn luôn muốn hỏi. Năm đó lần đầu tiên ta đến phủ đã gặp nàng một lần.”

“Khi ấy nàng mặc chiếc váy hoa đào dây leo, đứng từ trên cao nhìn xuống nói rằng nàng tuyệt đối sẽ không gả cho ta.”

Phùng Trân nhắm mắt lại, gật đầu: “Phải.”

“Nhưng sau đó người Phùng gia bỗng tìm đến, nói nàng bằng lòng gả cho ta. Lần đó ta lại đến Phùng phủ, nàng lại cúi đầu không chịu nhìn ta.”

“Lúc ấy ta chỉ nghĩ nhạc phụ ép buộc nàng, cho nên đã lén tìm nàng nói rằng ta sẵn lòng hủy bỏ hôn ước, thế nhưng nàng lại đồng ý thành thân. Chuyện này là tại sao?”

Trong mắt Phùng Trân ngấn lệ. Sau khi đau khổ nhìn Trình tri phủ, bà ta cắn răng nói: “Bởi vì người đồng ý gả cho chàng năm đó không phải ta, mà là một nô tỳ có dung mạo rất giống ta do phụ thân mua về, Ngô Liên Chi!”