Chương 24: Chuyện phiếm Phùng gia

Trình phu nhân khoan thai đi tới, được Triệu ma ma đỡ khẽ hành lễ một cái, gương mặt có chút tiều tụy: “Đa tạ huyện lệnh đại nhân đến dự.”

Chử Linh chắp tay đáp lễ, cười nói: “Trình phu nhân khách sáo rồi. Lúc bổn quan tới còn gặp tri phủ đại nhân. Ngài ấy nhắc đến phu nhân với vẻ mặt thâm tình, thật khiến kẻ hậu sinh như ta ngưỡng mộ.”

Trình phu nhân cụp mắt cười nhạt, mời Chử Linh ngồi xuống.

Tề Đại sáp lại gần hỏi Chử Linh: “Đại nhân, lần tỷ văn kén rể này Trình tri phủ không đến à?”

Nàng cụp mắt lơ đãng trả lời: “Chắc Trình tri phủ lo ngài ấy có mặt thì mấy học tử này không phát huy tốt được.”

Tề Đại nghĩ cũng phải, bèn hưng phấn nhìn lên đài.

“Không phải đâu, chắc Trình tri phu đang lo lắng chuyện Phùng gia đấy.” Không biết tên hoa khổng tước kia đã đến từ bao giờ.

Lần này hắn đường hoàng ngồi ngay sau lưng Chử Linh. Hơn nữa hắn còn cao giọng, cứ như cố ý muốn nàng chú ý tới mình.

Nàng còn lâu mới để hắn được như ý, nhất quyết không quay đầu lại.

Hoa khổng tước khẽ ho mấy tiếng, dứt khoát kéo Tề Đại làm thân: “Vị bổ khoái đại ca này, vụ án chết đuối bên sông lần trước, ta đã thấy dáng vẻ anh dũng của huynh. Chính huynh đã bắt Triệu Nhị, an ủi vong linh trên trời của nữ tử kia.”

Tề Đại ưỡn ngực tỏ ra vô cùng đắc ý. Nhưng liếc thấy Chử Linh bên cạnh, hắn liền lớn tiếng nói: “Là huyện lệnh đại nhân của bọn ta anh minh thần võ, tìm ra hung thủ thật sự.”

Hoa khổng tước lại cảm thán: “Huyện lệnh Tứ Thủy trừ hại cho dân, thanh liêm chính trực. Tề bổ đầu dũng mãnh kiên cường, bắt giữ tội phạm.”

“Huyện Tứ Thủy này còn an toàn hơn cả mấy đô thành lớn, chắc hẳn ngày thường mấy người Tề bổ đầu tận tụy cũng tận tụy chức trách lắm.”

Nụ cười trên mặt Tề Đại không kìm được, nếu không phải e ngại Chử Linh bên cạnh thì hắn đã cười toét miệng rồi. Có điều qua màn nịnh nọt của hoa khổng tước, hai người nhanh chóng nói chuyện vui vẻ với nhau.

“Mà này Vạn huynh đệ, huynh nói Phùng gia xảy ra chuyện à?” Tề Đại tò mò hỏi.

Huyện Tứ Thủy này ở nơi hẻo lánh, bình thường chẳng có việc gì lớn nên ngày tháng khá nhàm chán. Bây giờ hắn vừa nghe đối phương nhắc đến chuyện phiếm mới lạ, lập tức cảm thấy vô cùng hào hứng.

Vạn Tam Kim vẫy tay, bảo Tề Đại ghé sát vào rồi thì thầm nói nhỏ. Nhưng Chử Linh cũng nghe rõ mồn một giọng hắn.

“Lúc Phùng lão thái gia còn sống, không chỉ thực hiện hôn ước với Trình gia, cho của hồi môn… Mà còn cho lộ phí để Trình tri phủ lên kinh ứng thí, coi như giữ lại một đường sống cho Phùng gia.”

“Nhưng sau khi Phùng lão thái gia qua đời, nhi tử của ông ấy tức Phùng đại công tử liền gây chuyện thị phi khắp nơi, quen thói vung tiền như rác. Thậm chí ông ta cậy có muội phu làm tri phủ mà ngang ngược hống hách, ức hϊếp dân lành…”

“Về sau Phùng đại công tử lại dám công khai bắt một nữ tử ngay trên phố. Nữ tử đó không chịu nổi nhục nhã đã tự vẫn. Lão phụ thân của nàng ấy liều mạng đến tận kinh thành kiện cáo.”

“Lần này Phùng đại công tử lập tức bị tống vào ngục. Phùng gia hiện giờ đang chạy vạy khắp nơi, hy vọng Trình tri phủ có thể cứu ông ta ra đấy.”

Chử Linh nhíu chặt mày, thứ chó má gì vậy.

Tề Đại nghiến răng mắng nhỏ: “Thứ ác bá gì vậy chứ!”

Nàng bất ngờ quay đầu lại, mặt đối mặt với Vạn Tam Kim ở khoảng cách gần khiến hắn giật nảy mình.

“Nếu Phùng gia có gấm Vân Xuyên để tiến cống vào cung, vậy thì người nắm quyền không thể chỉ có mỗi mình Phùng gia chi chính được. Phùng đại công tử ngang ngược hống hách như vậy, người trong tông tộc đều mặc kệ à?” Chử Linh nhíu mày hỏi.

Vạn Tam Kim nghe vậy không kìm được bật cười thành tiếng: “Chử đại nhân à, ngài đang nói gì vậy? Phùng gia mười mấy năm trước đúng là có gấm Vân Xuyên để tiến cống. Nhưng sau này chẳng biết tại sao lại bị các quý nhân lãng quên, Phùng gia cũng ngày càng sa sút. Hiện giờ chỗ dựa duy nhất của bọn họ cũng chỉ có Trình tri phủ mà thôi.”

Tề Đại đăm chiêu suy nghĩ: “Thảo nào trông Trình phu nhân có vẻ hơi tiều tụy, ta còn tưởng ngài ấy lo lắng cho vết thương của Trình tiểu thư nữa chứ.”

Nhắc đến vị Trình tiểu thư này, Chử Linh liền kể lại những thông tin mình biết được.

Tề Đại nghe xong liền trợn mắt há hốc mồm.

Vạn Tam Kim lại càng cảm thấy khó tin: “Trình tri phủ chính miệng nói à?”

Chử Linh gật đầu. Nàng cũng biết những lời Trình tri phủ nói vô cùng kỳ lạ. Theo lý mà nói, việc xấu trong nhà không nên nói ra cho người ngoài biết mới đúng. Huống hồ ông ta còn là tri phủ.

Thế nhưng Trình tri phủ lại nói hết đầu đuôi mọi chuyện với một huyện lệnh nhỏ bé như nàng, cho nên nàng luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Ngay lúc này, buổi tỷ văn đã bắt đầu. Bao nhiêu học tử nóng lòng muốn thử sức, mặt mày hớn hở. Mỗi một người đều cầm theo quyển trục, dù thơ hay họa thì cũng là tác phẩm đắc ý nhất của bản thân.

Thế nhưng cuộc thi này thực sự quá nhàm chán. Chử Linh ngồi một lát liền muốn rời đi, nàng có một đống câu hỏi cần lập tức quay về phủ nha tìm Ngô Liên Chi.

Rốt cuộc người này có quan hệ gì với Phùng gia?

Hai người có dung mạo rất giống nhau. Nếu bọn họ thật sự là tỷ muội song sinh thì tại sao lại khác họ chứ?

“Ta đi trước đây, các ngươi ở lại tiếp tục xem đi.” Nàng nói xong liền đứng dậy định rời đi.

Vạn Tam Kim cũng vô thức đứng dậy muốn đi theo.

Chử Linh liếc xéo hắn. Nàng vừa định mở miệng thì bỗng có tiếng hô lớn: “Trình tri phủ đến!”

Cùng lúc đó, đột nhiên có một con chó hoang lao ra từ trong Văn miếu. Nó nhe răng trợn mắt, đôi mắt đỏ ngầu lao thẳng vào đám đông.

Tên quản sự phủ tri phủ ôm cánh tay chạy ào ra, máu chảy như suối, mặt cắt không còn giọt máu hét lên: “Nhanh lên, con chó hoang này muốn gϊếŧ người đấy! Mau chạy thoát thân đi!”