Tề Đại uống ngụm trà rồi kể tiếp: “Sau đó Trình tri phủ đón thê nữ cùng đi bái kiến nhạc phụ. Vị nhạc phụ này lại tài trợ ngân lượng lên kinh ứng thí. Ngài ấy cũng không phụ kỳ vọng, lại thi đỗ tiến sĩ vào triều làm quan.”
“Đại nhân, Phùng tiểu thư này đúng là mắt tinh nhìn ra người tài! Ngài ấy cũng không chê nhà Trình tri phủ nghèo. Từ thiên kim tiểu thư gả qua đó không biết đã chịu bao nhiêu khổ cực.”
“Cho nên Trình tri phủ đến giờ vẫn không nạp thϊếp, cũng chỉ có một nữ nhi bảo bối như vậy. Thế nên ngài ấy cưng chiều Trình tiểu thư như hòn ngọc quý trên tay.”
Tề Đại vừa nói vừa không khỏi cảm thán. Trình tri phủ và Trình phu nhân đúng là hình mẫu đương thời mà.
Chử Linh bỗng đứng phắt dậy, nàng đặt bạc xuống rồi nói: “Các ngươi cứ ăn uống cho đã rồi đi hóng chuyện, không cần đợi ta.”
Nàng đi ngược lại con đường lúc nãy. Sau lưng chỗ Trình tri phủ đứng ban nãy là một khách điếm. Chắc hẳn ông ta đang ở tạm chỗ đó.
Không ngoài dự đoán, khi nàng vừa đến nơi thì gã quản sự Trình phủ cũng đi ra khỏi khách điếm, đυ.ng mặt ngay với nàng.
“Ngươi!”
“Bổn quan có việc gấp cần gặp tri phủ đại nhân, ngươi phải vào thông truyền ngay lập tức. Nếu làm lỡ việc lớn của ta, ta sẽ hỏi tội ngươi!” Nàng lạnh mặt uy hϊếp. Nàng cũng chẳng thèm nhìn sắc mặt khó coi của gã quản sự, cứ thế khoanh tay đứng đợi.
Gã quản sự nghiến răng, cuối cùng vẫn phải đi vào thông báo.
“Nhìn tình hình này, có lẽ Trình tri phủ đã bị… lừa gạt rồi?” Phu tử quỷ thở dài.
Chử Linh cũng không dám chắc, cho nên nàng buộc phải đích thân đến gặp mặt hỏi vài câu.
Một lát sau gã quản sự đi ra, mặt mũi cứng đờ nhưng vẫn cung kính chắp tay: “Mời đại nhân vào trong, đại nhân nhà ta đang ở phòng chữ Địa lầu hai.”
Nàng “ừm” một tiếng, sải bước vào khách điếm rồi đi thẳng lên lầu hai.
Trên lầu hai chỉ có một căn phòng đang mở cửa. Chử Linh đứng ngoài gõ cửa: “Hạ quan bái kiến tri phủ đại nhân.”
“Bỏ qua mấy cái hư lễ đó đi, vào đây.” Trình tri phủ thấy người đến liền đặt chén trà trong tay xuống: “Ta mới biết chuyện ngươi là ân nhân cứu mạng nữ nhi ta. Nếu ngươi có gì cầu xin, việc tư ta đều có thể đồng ý, nhưng việc công thì không.”
Đoán chừng lúc Trình tri phủ còn trẻ cũng là người tướng mạo đường hoàng. Giờ đây ông ta chỉ bình tĩnh nhìn sang cũng toát lên khí thế không giận tự uy.
Nàng bước vào: “Đại nhân, hạ quan có thể ngồi không?”
“Mời ngồi.”
“Đại nhân, không giấu gì ngài, hạ quan đột ngột tìm đến đây không phải do nhất thời nổi hứng. Mà sau khi suy trước tính sau, hạ quan cảm thấy vẫn nên nhiều lời một câu.” Chử Linh vừa nói vừa trịnh trọng đưa tấm thiệp qua: “Đây là thiệp mời hôm qua Trình phu nhân giao cho hạ quan, mong hạ quan đến làm chứng.”
Trình tri phủ nhận lấy tấm thiệp, cười nhạt: “Phu nhân nhà ta thật sự suy nghĩ chu đáo.”
Nàng cười nói: “Đại nhân và phu nhân tình cảm phu thê sâu đậm, thật khiến người ta ngưỡng mộ.”
Nét mặt Trình tri phủ có vẻ dịu hơn đôi chút. Ông ta nhìn nàng hỏi tiếp: “Tấm thiệp này có vấn đề gì à?”
Chử Linh nhíu chặt mày, thở dài một hơi rồi nặng nề nói: “Hôm đó hạ quan thấy Trình tiểu thư quyết tuyệt như vậy. Vết thương trên cổ nhìn thấy mà giật mình, chỉ suýt chút nữa đã không cứu được.”
“Hạ quan thầm nghĩ, chắc hẳn Trình tiểu thư không muốn kén rể tại huyện Tứ Thủy này. Nên mới chọn cách lấy cái chết ra uy hϊếp…”
Trình tri phủ giơ tay ngắt lời nàng: “Năm đó ta dốc lòng đọc sách, cho nên mọi chuyện trong nhà đều dựa vào một tay phu nhân chèo chống. Nữ nhi của ta tuổi còn nhỏ đã chịu đủ khổ cực, hài tử mới hai tuổi đầu mà mặt mũi vàng vọt gầy gò…”
Trình tri phủ nhớ lại chuyện cũ, vành mắt không khỏi đỏ lên: “Cho nên ta quá mức nuông chiều nữ nhi duy nhất này, khiến con bé suýt chút nữa gây ra họa lớn… Nó lại vì một nam tử mà bỏ tiền thuê mã tặc, hãm hại cô nương đã đính hôn với nam tử kia.”
Nàng nghe chuyện xưa này liền nhíu mày.
“Con hư là lỗi tại cha.” Trình tri phủ cầm tấm thiệp, vô cùng bất lực nói tiếp: “Cho nên sau khi ta và phu nhân bàn bạc xong, quyết định tìm cho con bé một mối hôn sự rồi mau chóng gả đi. Hy vọng sau khi con bé làm thê tử người ta sẽ biết đường sửa đổi. Nhưng ta lo nếu gả ở nơi ta cai quản, nữ nhi vẫn sẽ không coi ai ra gì, tiếp tục làm hại người khác… Cho nên mới muốn tới đây.”
Chử Linh nghe vậy liền hiểu ra ngay: “Vậy không phải phu nhân đề nghị tới đây nghị thân, mà là do ngài đề xuất.”
Trình tri phủ gật đầu xác nhận chuyện này.
Nàng liền đứng dậy chắp tay hành lễ: “Vậy chúc Trình tiểu thư tìm được một mối hôn sự tốt.”
Chử Linh nói xong liền cúi người lui ra, rời khỏi khách điếm.
“Phu tử, chúng ta đến Văn miếu thôi. Ta nhất định phải đến gặp Trình phu nhân kia mới được.” Sắc mặt nàng không đúng lắm, bước chân càng lúc càng nhanh.
Lần trước bọn họ gặp nhau ở tiệm thuốc nàng nhìn không rõ mặt Trình phu nhân. Giờ nàng phải tự đi xác nhận lại.
Đến Văn miếu, đám Tề Đại đã tìm được chỗ ngồi tốt. Sau khi đón nàng bước đến, hắn liền nói ngay: “Trình phu nhân đặc biệt sắp xếp chỗ ngồi này cho ngài đấy.”
Chử Linh lơ đãng gật đầu.
“Kìa, Trình phu nhân đến rồi!” Tề Đại lại hô lên.
Chử Linh lập tức ngẩng đầu nhìn sang.
Trình phu nhân trước mắt mặc một chiếc váy dài thêu hoa hạnh màu đỏ thắm điểm xuyết chỉ vàng. Trên đầu cài trâm ngọc cành vàng, eo đeo miếng ngọc bích hình mây lành. Bà ta bước đi chậm rãi, dáng vẻ thật sự đoan trang hào phóng hơn người.
Lại nghĩ đến bộ áo hoa vải thô, chiếc quần gai bó gấu đầy miếng vá của Ngô Liên Chi.
Cùng một khuôn mặt, nhưng số phận lại khác biệt đến lạ.