Chương 22: Giai thoại

Hôm sau.

Chử Linh đặc biệt thay quan bào, cầm thiệp đi thẳng đến Văn miếu.

Trong mắt bá tánh huyện Tứ Thủy, vị huyện lệnh đại nhân này thường xuyên một mình đi dạo khắp huyện. Thế nên chuyện nàng một mình chạy đến Văn miếu hóng chuyện cũng rất bình thường.

Hơn nữa bọn họ cũng muốn đi xem!

Đó là nữ nhi của tri phủ đấy. Nàng ấy đến huyện Tứ Thủy của bọn họ kén rể, đây là chuyện tốt đến mức nào chứ!

Cũng không biết học tử nhà ai may mắn như vậy. Nếu được chọn trúng thì thật sự một bước lên trời.

Nàng chỉnh lại mũ quan, thấp giọng trò chuyện với phu tử quỷ bên cạnh.

Tề Đại không biết chui từ đâu ra, còn dẫn theo một đám bổ khoái đến gần nàng: “Đại nhân, ngài đến Văn miếu cũng phải báo trước một tiếng chứ. Nếu không phải ty chức tinh mắt nhìn thấy thì ai giúp đại nhân tạo uy phong đây?”

“Uy phong?” Nàng ngạc nhiên quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy bảy tên bổ khoái trừ Tề Đại ra đang đứng dàn hàng phía sau nàng. Bọn họ ưỡn ngực ngẩng cao đầu, trông cũng có chút khí thế thật.

“Ta đi hóng chuyện thì cần uy phong gì chứ.” Chử Linh cầm tấm thiệp định gõ đầu Tề Đại.

Tề Đại né vội, vẻ mặt trịnh trọng nói: “Đại nhân, tri phủ đại nhân đích thân tới rồi. Ngài không dẫn bọn ta theo, chẳng phải sẽ khiến người ta thấy ngài không coi trọng ngài ấy à?”

“Tuy tri phủ đại nhân không cai quản nơi này, nhưng dù gì chức quan của ngài ấy cũng lớn hơn đại nhân mà!”

“Trình tri phủ đến rồi?” Nàng hơi ngạc nhiên quay đầu nhìn phu tử quỷ: “Vậy ta thật sự phải đi đón tiếp mới phải phép.”

Chử Linh đang định đi thì Tề Đại bỗng giật mạnh tay áo nàng. Hắn vội vàng hạ giọng nhắc nhở: “Đại nhân, ngài ấy đang ở ngay phía trước kìa.”

Nàng nhìn về phía xa. Chỉ thấy một nam tử trung niên mặc lam bào đang chắp hai tay sau lưng đứng đó. Tên quản sự hôm qua còn diễu võ dương oai nay đang cúi đầu, có vẻ như đang nghe dặn dò.

Tuy Trình tri phủ ăn mặc bình thường, nhưng quan uy trên người ông ta thật sự chỉ có ở người lăn lộn chốn quan trường lâu năm.

Chử Linh rảo bước đi tới. Nàng vừa định mở miệng thì Trình tri phủ đã liếc mắt đánh giá nàng từ trên xuống dưới.

Ông ta nhíu mày, nói với giọng điệu không vui: “Bổn quan chỉ vì chuyện của tiểu nữ mà vi hành riêng. Không cần bày vẽ trận thế lớn như vậy, bổn quan không thích. Nếu còn có yến tiệc gì đó thì bổn quan cũng sẽ không đi đâu.”

Nàng cười nói: “Tri phủ đại nhân nói đùa rồi. Hạ quan chỉ dẫn thuộc hạ đến Văn miếu hóng chuyện, tình cờ gặp đại nhân nên chào hỏi một tiếng mà thôi. Nếu đại nhân không muốn bị làm phiền thì hạ quan xin cáo từ tại đây.”

Chử Linh nói xong liền khẽ chắp tay, xoay người bỏ đi luôn.

Tề Đại và đám bổ khoái đứng phía sau kinh ngạc, rồi vội tạ tội cáo lui.

Mặt gã quản sự đầy vẻ bất bình: “Đại nhân, người này chính là tiểu huyện lệnh của huyện Tứ Thủy. Hắn không coi ai ra gì, vô pháp vô thiên!”

Chử Linh càng đi càng nhanh, phu tử quỷ bay bên cạnh cũng im lặng không nói gì.

Đám người Tề Đại đuổi theo sát nút, chặn ngay trước mặt nàng: “Đại nhân của ta ơi, vị đó là tri phủ đấy!”

“Tri phủ đại nhân không thích phô trương, ta còn đứng đó nữa sẽ chọc giận ngài ấy mà. Cho nên tránh đi cũng chẳng có gì không tốt.”

Nàng cầm thiệp mời, vỗ nhẹ vai Tề Đại cười nói: “Đừng lo, Trình tri phủ sẽ không gây khó dễ cho một hạ quan đâu.”

Tề Đại gãi đầu: “Thật không?”

Chử Linh cười giả lả: “Đương nhiên là thật rồi.”

Tề Đại nghĩ lại cũng phải. Hắn bèn nở nụ cười rạng rỡ nói tiếp: “Đại nhân, nếu đổi thành tri phủ nơi khác thì đoán chừng không dễ nói chuyện như vậy.”

“Nhưng nếu là Trình tri phủ, thì ngài ấy nhất định sẽ không gây phiền toái cho ngài đâu.”

“Ngươi lại biết nữa à? Ta bảo ngươi tra dân phụ, ngươi đi tra tri phủ hả?” Nàng liếc xéo đầy ghét bỏ, lại muốn gõ đầu Tề Đại rồi.

Tề Đại trợn tròn mắt: “Đại nhân, chuyện này là một giai thoại đẹp lưu truyền ở huyện Tứ Thủy chúng ta đấy. Sao ty chức dám điều tra tri phủ chứ.”

“Giai thoại ư? Trình tri phủ khổ đọc ở Văn miếu mấy năm, một lần thi công danh liền đỗ cao à?” Chử Linh nhướng mày.

Tề Đại chà xát hai tay, chỉ vào quán trà cách đó không xa: “Đại nhân, buổi tỷ văn kia còn lâu mới bắt đầu. Chúng ta đi uống ấm trà nhé?”

Nàng ước lượng túi tiền, đồng ý.

Mấy người Tề Đại lập tức hoan hô, chạy đến quán trà trước. Hắn gọi trà mới xong lại gọi thêm hai đĩa điểm tâm, sau đó lau bàn lau ghế đợi nàng qua.

“Phu tử, ta không nhìn nhầm đâu. Một nửa miếng ngọc bích kia đang được đeo bên hông Trình tri phủ đấy.” Chử Linh cụp mắt, không biết đang suy nghĩ điều gì.

“Thê tử tào khang không thể ruồng bỏ! Tên Trình tri phủ này chẳng qua cũng chỉ là kẻ đạo mạo ngụy quân tử mà thôi.” Phu tử quỷ lộ vẻ bất bình.

Thậm chí vừa nghĩ đến tình trạng thê thảm của Ngô Liên Chi, ông ấy hận không thể chạm vào vị tri phủ kia, dứt khoát bóp chết ông ta để báo thù cho nàng ấy.

Nàng đi tới quán trà ngồi xuống, hơi thất thần nhìn Tề Đại hỏi: “Nói đi, giai thoại gì vậy.”

Tề Đại cũng không úp mở nữa, hắn hắng giọng rồi bắt đầu kể.

Chử Linh càng nghe càng thấy sai sai, càng nghe càng kinh ngạc. Thậm chí nàng đập bàn đứng phắt dậy: “Ngươi nói thật hả?”

“Đương nhiên thật rồi!” Tề Đại lập tức nói: “Phùng gia Vân Xuyên là thế gia lớn thế nào chứ! Nếu bọn họ không muốn nhận hôn ước với tiểu tử nghèo kiết xác, thì đương nhiên có thể không nhận!”

“Nhưng Phùng gia không làm thế. Tuy Trình gia đã sa sút nhưng Phùng gia vẫn tiếp tục hôn ước. Thậm chí còn bù thêm không ít của hồi môn, để Phùng tiểu thư nở mày nở mặt gả vào nơi hàn vi.”

“Phùng tiểu thư từ lá ngọc cành vàng trở thành nương tử tú tài. Nàng chăm sóc bà bà, chịu thương chịu khó. Còn Trình tri phủ lại học hành chăm chỉ ở Văn miếu, cuối cùng một lần thi đỗ trở thành cử nhân.”