Sau khi Chử Linh vào Văn miếu, nàng cười nhạt nhìn chằm chằm Triệu ma ma cảnh cáo: “Tốt nhất đừng để bổn quan biết có người bám theo ta, nếu không bổn quan tuyệt đối sẽ không để yên đâu.”
Triệu ma ma cúi người hành lễ: “Đại nhân nói đùa rồi. Đại nhân và lão gia nhà ta đều làm quan trong triều cả. Tuy nơi cai quản cách xa nhau nhưng nói không chừng có lúc duyên phận của hai vị lại gần nhau đấy.”
Chử Linh nhếch môi. Bà ta đang uy hϊếp nàng à?
“Đúng là chó cậy thế chủ.” Nàng liếc xéo rồi xoay người bỏ đi.
Phu tử quỷ bay lơ lửng bên cạnh, lên tiếng khuyên nhủ: “Quan lại không được tự ý rời khỏi địa phận cai quản, đại nhân đừng lo lắng.”
Chử Linh bình tĩnh lắc đầu. Nàng chẳng lo lắng chút nào, mà chỉ cảm thấy kỳ lạ thôi: “Vị tri phủ này cũng chỉ lớn hơn ta một cấp mà thôi. Thế nhưng người trong phủ ông ta có vẻ cậy thế lên mặt quá mức rồi.”
Chuyện này không hợp lý cho lắm.
Nàng nhíu chặt mày: “Phu tử còn nhớ lời Tề Đại nói không? Hắn nói Trình tri phủ có một vị ân sư ở kinh thành.”
“Hơn nữa nghe những gì Tề Đại điều tra được thì vị ân sư này còn có chức quan khá lớn. Lớn đến mức muốn điều người đến kinh thành là điều được ngay.”
Phu tử quỷ khựng lại, vẻ mặt đầy thâm ý: “Đại nhân, ngài cũng hiểu rõ huyện Tứ Thủy này hẻo lánh thế nào rồi. Một tên bổ đầu nhỏ bé ở nơi khỉ ho cò gáy này, lại biết rõ những chuyện đó đến vậy… Bản thân chuyện này cũng có vấn đề.”
“Tề Đại đầu óc đơn giản, chuyện này không thể nào do hắn bịa ra được. Khả năng duy nhất chính là có người mượn việc Trình tiểu thư tỷ văn kén rể để cố ý tung tin đồn.” Chử Linh lắc đầu. Nàng thật sự không rõ kẻ tung tin này có mục đích gì.
“Đại nhân, tới nơi rồi. Chính là chỗ này.” Phu tử quỷ chỉ vào một cây hạnh bên ngoài Văn miếu.
Nàng “ừm” một tiếng, quay đầu nhìn lại mấy lần.
“Không có ai bám theo đâu, đại nhân yên tâm.” Phu tử quỷ lại nói.
Chử Linh khẽ gật đầu. Nàng nhặt một mảnh ngói vỡ dưới đất rồi bắt đầu đào bới ở vị trí Ngô Liên Chi đã chỉ. Kết quả đào chưa được bao sâu đã nhìn thấy chiếc túi gấm nàng ấy nói.
Nàng lấy túi gấm ra, rũ sạch đất cát rồi tiện tay nhét vào trong tay áo. Sau đó nàng lấp phẳng đất lại.
“Phu tử, chúng ta về thôi.” Chử Linh nói xong liền đi ra phía ngoài Văn miếu. Lúc bước xuống bậc đá, nàng phát hiện đài cao kia đã được dựng gần xong rồi.
Đúng lúc này, đột nhiên Triệu ma ma lại chạy ra.
Vừa thấy nàng, bà ta liền cúi người dâng lên một tấm thiệp mời: “Đại nhân, phu nhân sai ta đích thân đem tấm thiệp mời này tới cho ngài, mong ngài nhất định phải đến dự.”
Chử Linh mở ra xem. Nội dung đại khái là: Nữ nhi của Trình phu nhân sắp tỷ văn kén rể, muốn mời huyện lệnh huyện Tứ Thủy này đến làm chứng. Còn nói chuyện này cũng là tâm nguyện của Trình tri phủ. Lạc khoản là Trình phụ Phùng thị.
Nàng gập mạnh tấm thiệp lại, khẽ gật đầu coi như đồng ý.
Trên đường về, phu tử quỷ hơi cảm khái: “Hóa ra cả Trình tri phủ và Trình phu nhân đều muốn Trình tiểu thư kén rể ở huyện Tứ Thủy này.”
“Nếu Trình tri phủ thực sự như lời đồn có một lão sư lợi hại ở kinh thành thì nhân duyên tốt của Trình tiểu thư phải ở kinh thành mới đúng.” Nàng rảo bước trên con đường huyện Tứ Thủy, đánh giá huyện nhỏ hẻo lánh này.
Phu tử quỷ vuốt râu nói: “Nói không chừng Trình tri phủ thực sự sắp đến kinh thành. Thế nhưng lại cảm thấy kinh thành sóng ngầm tranh đấu phức tạp, cho nên ông ta mới muốn nữ nhi sống một đời bình yên.”
Chử Linh khẽ gật đầu. Nói ra cũng có khả năng này.
Về đến phủ nha, nàng bảo Thúy Hỉ dẫn Ngô Liên Chi tới. Nàng mở túi gấm ngay trước mặt nàng ấy, lấy ra một miếng ngọc bích.
Miếng ngọc bích này màu sắc khá đẹp, chất ngọc ôn nhuận. Bên trên còn chạm khắc hoa văn mây lành trông khá độc đáo.
Chỉ có điều miếng ngọc này chỉ còn một nửa.
Ngô Liên Chi ngẩn ngơ nhìn miếng ngọc bích. Những ký ức vụn vặt trong quá khứ dồn dập ùa về, các mảnh ghép mơ hồ bắt đầu hiện lên trong đầu nàng ấy.
Đột nhiên Ngô Liên Chi ôm chặt lấy đầu, vẻ mặt đau đớn ngã xuống đất. Sau đó tiếng gào thét thê lương không thể kìm nén được phát ra. Cuối cùng nàng ấy chỉ đành cắn chặt môi, mặc cho máu tươi chảy xuống.
“Sao rồi, có nhớ ra được gì không?” Nàng quỳ một chân xuống hỏi.
Ngô Liên Chi đau khổ lắc đầu.
Chử Linh thở dài, bảo Thúy Hỉ đỡ Ngô Liên Chi đi nghỉ ngơi, tạm thời đừng suy nghĩ nữa. Sau đó nàng nhét miếng ngọc bích trở lại vào túi gấm.
Đợi nàng ấy được Thúy Hỉ đỡ đi khuất. Nàng nhìn cánh cửa phòng đóng chặt rồi lẩm bẩm: “Rốt cuộc quá khứ thế nào mà khiến nàng ấy đau khổ đến vậy chứ.”
“Đại nhân, ngài xem này!” Đột nhiên phu tử quỷ gọi nàng.
“Vải may túi gấm này ít bị phai màu, màu sắc khá trầm. Bên trong còn dùng chỉ vàng thêu chìm hoa văn mây lành rất chắc chắn.”
“Nếu lão phu đoán không lầm thì đây chính là gấm Vân Xuyên thượng hạng. Loại gấm này có sản lượng cực ít. Ngoại trừ dùng trong cung thì chỉ có Phùng gia ở Vân Xuyên mới có thôi.”
Phu tử quỷ từng may mắn nhìn thấy một vị quý phi mặc y phục may bằng loại gấm này. Dưới ánh đèn rực rỡ, những sợi chỉ vàng lúc ẩn lúc hiện. Thỉnh thoảng những đóa mẫu đơn dệt bằng kim tuyến lại ánh lên khiến ai nấy đều phải trầm trồ kinh ngạc.
Nàng hỏi: “...Phu tử, Vân Xuyên ở đâu vậy?”
“Vân Xuyên ư…” Phu tử quỷ ngập ngừng nói: “Nếu đi thuyền đến Văn miếu huyện Tứ Thủy thì mất khoảng một tháng.”
“Vụ án này xem như đi vào ngõ cụt rồi. Ta cũng không thể lặn lội đến tận Vân Xuyên được.” Chử Linh hít sâu một hơi, cảm thấy l*иg ngực bí bách vô cùng.
“Hay ngày mai đại nhân đến Văn miếu xem thế nào. Nơi đó có chỗ cho người ngoài ở nhờ, biết đâu lại tìm được manh mối gì.” Phu tử quỷ đề nghị.
Chử Linh gật đầu. Giờ nàng cũng chỉ còn cách đó thôi.