Chương 20: Văn miếu

Tề Đại gãi đầu: “Sao thế được, Trình phu nhân còn định mở cuộc thi tỷ văn kén rể đấy. Bọn họ còn đang dựng lôi đài kia kìa.”

*Tỷ văn: so tài văn chương.

“Dựng ở đâu?”

“Bên ngoài Văn miếu!” Tề Đại lại hưng phấn: “Đại nhân thật sự không đi thử xem sao à? Đường quan lộ của Trình tri phủ thuận buồm xuôi gió. Nghe nói lão sư của ngài ấy chính là vị quan lớn nào đó trong kinh thành.”

“Nếu đại nhân làm nữ tế nhà tri phủ, sau này nói không chừng có thể theo nhạc phụ cùng đến kinh thành làm quan đấy.”

Nàng cười như không cười trừng mắt nhìn Tề Đại: “Bổn quan cảm thấy huyện Tứ Thủy rất tốt. Nếu Tề bổ đầu còn không giúp ta tra ra manh mối ta cần, thế thì ta sẽ cách chức ngươi!”

“Đại nhân, đại nhân, tiểu nhân đi tra ngay đây, đi tra ngay lập tức.” Tề Đại nói xong vội vàng dẫn người chạy biến.

Chử Linh đóng sầm cửa lại, giận dữ mắng: “Vị Trình phu nhân kia đầu óc có vấn đề à? Nữ nhi nhà mình đã dùng cái chết uy hϊếp rồi, sao vẫn cứ nhất quyết ép nàng ấy phải thành thân ở huyện Tứ Thủy cho bằng được?”

“Nữ nhi của một tri phủ mà lại muốn kén rể ở huyện Tứ Thủy? Chuyện này thật sự hơi kỳ lạ.” Phu tử quỷ cũng cảm thấy rất lạ.

“Tiểu thư, tiểu thư!” Thúy Hỉ xuyên cửa bay vào, vội vã lao đến trước mặt nàng: “Ngô Liên Chi nhớ ra rồi! Phu quân nàng ấy vì muốn yên tĩnh đọc sách nên thường ở lại Văn miếu.”

“Nàng ấy từng đến đưa đồ mấy lần. Nàng ấy còn chôn một chiếc túi gấm dưới gốc cây hoa quế trong Văn miếu, hy vọng phu quân đỗ đạt.”

“Lại là Văn miếu à?” Chử Linh hỏi lại.

Thúy Hỉ chớp mắt, khó hiểu hỏi: “Tiểu thư quên rồi à? Lúc chúng ta ngồi thuyền đến huyện Tứ Thủy đã đi ngang qua Văn miếu.”

“Khi đó thuyền phu có giới thiệu Văn miếu đó được Văn Khúc Tinh phù hộ. Học tử đọc sách ở đó đều có học vấn rất tốt, thế nên rất nhiều người quanh đây đến đó ở nhờ đấy.”

Nàng đập bàn một cái, nhìn phu tử quỷ: “Phu tử, là học tử ở nhờ chứ không phải người huyện Tứ Thủy!”

Thảo nào bọn họ tra thế nào cũng không ra.

“Phu tử, chúng ta đến Văn miếu trước đi.” Chử Linh nói, nàng phải đào cái túi gấm kia lên trước đã.

Ra khỏi phủ nha, không cần phu tử quỷ nhắc nhở nàng cũng cảm giác được có người bám theo sau lưng. Thế là nàng thuận tay vớ lấy hòn đá bên đường, dứt khoát ném mạnh về một phía.

Đợi nghe thấy tiếng rên đau đớn, Chử Linh mới hài lòng tiếp tục đi về phía trước.

“Vị này đúng là dai dẳng thật.” Phu tử quỷ cũng phải lắc đầu.

Lúc này nàng lười để ý đến kẻ kia. Chử Linh rảo bước đi thẳng đến Văn miếu. Đợi đến trước cửa Văn miếu nàng mới phát hiện nơi này thật sự náo nhiệt đúng như lời Tề Đại nói.

Lôi đài tỷ văn kén rể đã được dựng gần xong rồi.

Một người có dáng vẻ quản sự đang chỉ huy treo lụa đỏ, đồng thời còn có người đang điều chỉnh khoảng cách biển chữ. Phần chuẩn bị gần như đã xong xuôi, chỉ còn chờ mỗi Trình tiểu thư nữa thôi.

Chỉ là đoán chừng nàng ấy vẫn còn đang hôn mê. Cũng chẳng biết tại sao người làm mẫu thân này lại nhẫn tâm đến thế.

Nàng đi vòng qua đám người bận rộn, bước lên bậc đá định vào Văn miếu. Kết quả nàng còn chưa vào cửa đã bị người ta chặn lại.

“Ngươi làm cái gì đấy? Văn miếu này là nơi ngươi có thể tự tiện xông vào à? Ngươi không biết Trình phu nhân đang tạm trú trong Văn miếu này sao!” Tên quản sự lớn tiếng quát tháo, giơ tay định đẩy nàng ra ngoài.

Chử Linh thẳng tay tát vào mặt gã: “Mở to mắt chó của ngươi nhìn cho rõ bổn quan là ai. Bổn quan là huyện lệnh Tứ Thủy, đây là Văn miếu của huyện Tứ Thủy ta!”

“Vị Trình phu nhân kia không chịu ở khách điếm mà lại đi chiếm dụng Văn miếu… Bổn quan còn chưa tính sổ chuyện này với mấy người đâu, thế mà ngươi còn dám cản bổn quan!”

Quản sự ôm mặt, khϊếp sợ nhìn nàng: “Trình phu nhân nhà bọn ta là tri phủ phu nhân.”

Nàng bước lên một bậc thang, nhìn tên quản sự rồi giơ chân đạp gã lăn xuống dưới: “Ta nói lại lần nữa, bổn quan là huyện lệnh Tứ Thủy, ở đây bổn quan mới là lớn nhất.”

“Nếu các ngươi còn muốn lành lặn rời khỏi huyện Tứ Thủy này, thì cứ thành thật tuân thủ quy tắc của huyện Tứ Thủy đi.”

“Ngươi!” Quản sự xoa xoa thắt lưng, định mở miệng nói tiếp.

Chử Linh nhìn gã từ trên cao xuống: “Phu nhân tri phủ vì tư lợi cá nhân mà chiếm dụng Văn miếu. Bà ta quấy nhiễu dân chúng không được yên ổn, làm phiền học tử không thể an tâm đọc sách. Cho dù có kiện đến ngự tiền, ta cũng không sợ.”

“Đại nhân nói đùa rồi, đương nhiên chỗ Văn miếu huyện Tứ Thủy này, huyện lệnh đại nhân muốn đi đâu thì đi. Huống hồ huyện lệnh đại nhân còn là ân nhân cứu mạng tiểu thư.”

Triệu ma ma thấy tình hình không ổn, lập tức cười làm lành đi ra: “Chỉ là dù gì cũng có nữ quyến đang ở, đại nhân nam tử đừng so đo với nữ tử làm gì.”

Nàng cũng đổi vẻ mặt tươi cười: “Tục ngữ nói rất hay, đánh chó cũng phải ngó mặt chủ nhân. Chỉ là bổn quan không ngờ, chó nhà tri phủ còn dám cắn người luôn rồi.”

Triệu ma ma cười gượng gạo.

Chử Linh lại không cười nữa: “Bổn quan chỉ đến tiền miếu, không vào hậu viện.”

“Rõ, rõ thưa đại nhân, đại nhân cứ tự nhiên vào.” Triệu ma ma vội vàng tránh sang một bên.

Nàng đi trước vào trong, phu tử quỷ lập tức theo sau: “Chẳng qua chỉ là một quản sự phủ nhà tri phủ, thế mà lại có dáng vẻ hếch mặt lên trời như vậy. Chuyện này thật sự khiến lão phu hơi kinh ngạc.”

Chử Linh vung vẩy cái tay đau nhức: “Cho nên ta cố ý đấy, loại ác bộc này chính là thiếu dạy dỗ.”

Lúc này bên ngoài Văn miếu, tên quản sự kia căm hận không thôi. Gã kéo một học tử lại, giận dữ hỏi: “Huyện lệnh chỗ các ngươi lại lưu manh như thế à?”

Học tử kia ngẩn người: “Huyện lệnh của bọn ta luôn như thế mà.”

Một người đi ngang qua cũng góp lời: “Đúng đấy, huyện lệnh của bọn ta chính là như vậy. Ngài ấy không coi ai ra gì đâu.”