Lúc này Tô Hòa cũng rảo bước đi vào. Hơi thở còn chưa thở đều đã vội vàng nói: “Ta vừa mới phát hiện ra, chắc hẳn người chết này từng sinh hài tử.”
“Từng sinh hài tử?” Chử Linh lập tức quay đầu nhìn Ngô Liên Chi.
Tô Hòa vẫn tiếp tục nói: “Ta từng mổ nhiều thi thể rồi nên có thể chắc chắn người này từng sinh hài tử.”
“Ngoài ra, ta muốn bác bỏ một điểm trong bản nghiệm thi. Người này có khả năng không phải khoảng ba mươi tuổi, mà chỉ hơn hai mươi tuổi.”
“Tuổi xương cũng có thể sai à?” Nàng nhìn Ngô Liên Chi. Trông nàng ấy chẳng giống người ngoài hai mươi chút nào. Ngược lại nhìn như hơn ba mươi tuổi vậy.
“Do nữ tử này làm việc vất vả quanh năm, cơ thể không được nghỉ ngơi đàng hoàng khiến vùng thắt lưng bị mòn nghiêm trọng.”
“Những khớp xương khác cũng bị mòn với mức độ khác nhau. Chắc hẳn người này sống trong gia đình cực kỳ nghèo khổ, đại nhân có thể thu hẹp phạm vi điều tra hơn nữa.” Tô Hòa lại nói.
Phu tử quỷ kinh ngạc, quay sang nhìn thẳng Ngô Liên Chi hỏi: “Cô có nhớ mình bao nhiêu tuổi không?”
Ngô Liên Chi ngơ ngác quay đầu, huyết lệ rơi xuống: “Dân phụ hai mươi ba tuổi, năm hai mươi mốt tuổi mới sinh hạ nữ nhi…”
“Còn nhớ ra được gì nữa không?” Phu tử quỷ hỏi dồn.
Ngô Liên Chi ôm đầu đau đớn, liều mạng lắc đầu. Nàng ấy không nhớ, thật sự không nhớ, chuyện gì cũng không nhớ nữa!
Chử Linh phản ứng lại trước. Nàng cảm ơn Tô Hòa rồi bảo Trương Động tiễn hắn ra ngoài.
Sau đó nàng đóng chặt cửa phòng nhìn chằm chằm Ngô Liên Chi hỏi: “Ta biết hiện giờ cô đang rất đau khổ, nhưng cô bắt buộc phải nhớ lại cho kỹ.”
“Dù gì cô vẫn còn một nữ nhi, nhỡ đâu nữ nhi của cô bị tổn thương thì phải làm sao đây?”
Ngô Liên Chi đột ngột ngẩng đầu lên, mặt mũi dữ tợn như ác quỷ: “Ta sẽ không để bất cứ kẻ nào động vào nữ nhi!”
Chử Linh ngồi ngay ngắn lại, nhìn Ngô Liên Chi nói rằng: “Cô đã biết chữ thì trong nhà hoặc là làm nghề dạy học, hoặc là cũng có chút của ăn của để. Ta đoán chừng lúc đó cô gả thấp.”
Sau đó nàng tiếp tục nói ra suy đoán của mình: “Quanh năm phải làm lụng vất vả, thế mà một tiểu thư như cô vẫn chịu thương chịu khó. Nguyên nhân duy nhất chỉ có thể do phu quân cô là người đọc sách, hơn nữa còn có công danh.”
“Thậm chí đoán chừng cô còn có bà bà nữa, người bà bà này không muốn cô làm ảnh hưởng đến việc học của nhi tử. Thế nên mãi đến năm hai mươi mốt tuổi cô mới sinh nữ nhi, vậy chắc năm đó phu quân của cô là…”
“Là một cử nhân.” Phu tử quỷ tiếp lời.
Tiểu thư gả thấp thì ít nhất cũng phải gả cho một tú tài có triển vọng. Theo phong tục cưới hỏi của Đại Chu, cô nương muộn nhất mười bảy mười tám tuổi đã phải xuất giá rồi.
Sau khi Ngô Liên Chi gả về nhà đó khoảng ba bốn năm thì phu quân thi đỗ trở thành cử nhân, sau đó bọn họ mới tính đến chuyện sinh hài tử.
Chử Linh gật đầu. Thế thì có thể nói thông rồi.
Nàng lại thu hẹp phạm vi điều tra thêm lần nữa.
Sáng sớm hôm sau, Chử Linh ra lệnh Tề Đại thu thập toàn bộ thông tin của các cử nhân trong huyện Tứ Thủy và ba thôn trực thuộc. Nàng tin nhất định có thể tìm ra người đó!
…
Thế nhưng một chuyện nàng không ngờ tới đã xảy ra.
“Không tìm thấy?”
Chử Linh nhìn tám tên bổ khoái với vẻ hoài nghi. Cử nhân đâu phải cải trắng đâu đâu cũng có? Dù gì ở cái nơi hẻo lánh này nhân tài hiếm như lông phượng sừng lân. Sao lại không tìm ra được?
“Hồi đại nhân, ngoại trừ Tôn cử nhân là môn khách nhà Trương viên ngoại ra thì không còn ai khác nữa.”
Tề Đại thật sự hết cách rồi. Hắn đã lật tung cả ba thôn và huyện Tứ Thủy nhưng cũng chỉ tìm được một cử nhân này thôi.
“Có lẽ người đó đã chuyển đi từ những năm trước nên các ngươi không tra ra được.” Nàng gật đầu chắc chắn, nhất định là như vậy.
Tề Đại lập tức lắc đầu: “Đại nhân, nếu một địa phương nhỏ bé nào đó từng xuất hiện cử nhân, thì chính là chuyện vui lớn ai ai cũng biết. Cho nên thật sự không có đâu.”
Phu tử quỷ quay đầu nhìn Chử Linh: “Huyện Tứ Thủy này nằm ở nơi hẻo lánh như vậy. Nếu thực sự có thể xuất hiện một cử tử, đoán chừng nhà nhà đều biết.”
Sao lại thế được?
Chử Linh không kìm được mân mê miếng ngọc trong tay. Theo lý mà nói thì không thể nào? Chẳng lẽ Ngô Liên Chi thật sự là người nơi khác đến, vị cử nhân kia cũng vậy?
“Còn một chuyện nữa, đại nhân.” Vẻ mặt Tề Đại đầy toan tính, hắn nịnh nọt sáp lại gần hạ giọng hỏi: “Nghe nói thuốc của ngài đã chữa khỏi cho nữ nhi của Trình tri phủ?”
Nàng ngẫm nghĩ một chút mới nhớ ra người Tề Đại nói là nữ tử ở tiệm thuốc hôm qua.
“Nàng ấy là nữ nhi của tri phủ? Nàng ấy và mẫu thân đến huyện Tứ Thủy này làm gì?” Chử Linh nhìn chằm chằm Tề Đại hỏi: “Chắc hẳn ngươi đã tra rõ rồi đúng không.”
Tề Đại xoa tay cười hề hề: “Lúc thiếu thời Trình tri phủ từng ở nhờ trong Văn miếu huyện Tứ Thủy để học tập đấy.”
“Hiện giờ tuy ngài ấy không rảnh rỗi nhưng phu nhân và nữ nhi ông ấy đã đến Văn miếu huyện Tứ Thủy trả lễ.”
“Chuyện này cũng coi như ai ai cũng biết rồi, huống hồ Trình phu nhân này còn muốn kén rể nữa.”
“Kén rể?”
“Đúng vậy, gần đây không ít học tử dùi mài kinh sử cứ ngày ngày chui vào Văn miếu, chỉ mong được một bước lên trời.”
“Nhưng sao hạng người đó xứng so với đại nhân được? Đại nhân vốn là huyện lệnh nhân trung long phượng, lại còn cứu nữ nhi Trình tri phủ…”
“Hề hề, nếu đại nhân có tin vui nhất định phải mời ty chức uống rượu mừng đấy nhé.”
Tề Đại cười đến mức nhướng cả mày. Nàng vớ lấy cuốn sách ném thẳng về phía hắn.
“Ta bảo ngươi tìm cử nhân thì ngươi không tìm được, lại đi dòm ngó cô nương nhà người ta đúng không?”
“Ta nói cho ngươi biết, cô nương đó vì không muốn xem mắt ở huyện Tứ Thủy nên mới dứt khoát tự kết liễu đời mình. Nói thế nào mẫu thân nàng ấy cũng chẳng thể ép nữ nhi mình đi chết được.”
“Đoán chừng chẳng mấy chốc bọn họ sẽ về nhà thôi, ngươi liệu hồn lo đi tra án cho ta đi!”