Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lừa Quỷ Bắt Hung Thủ, Nhất Phẩm Tiểu Huyện Lệnh

Chương 18: Nhà ai lại biến phủ đệ thành nghĩa trang chứ

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Bản nghiệm thi.” Tô Hòa đưa tới.

Nàng nhận lấy, nhìn quanh một vòng rồi nói: “Ta muốn đích thân đi xem hài cốt.”

Chử Linh muốn tiện thể đón Ngô Liên Chi về hỏi cho kỹ. Dù sao nguồn gốc vụ án này vẫn nằm trên người đối phương.

Tô Hòa “ừm” một tiếng đáp lời. Hắn lặng lẽ đứng cúi đầu đứng cách sau lưng nàng một đoạn.

Chử Linh kéo hắn lên phía trước: “Ta cần hỏi ngươi mấy vấn đề trong này. Ngươi đứng xa thế thì ta hỏi kiểu gì?”

“Đại nhân, ngài thấy ánh mắt bọn họ lúc tránh né ta chưa?” Vẻ lạnh lẽo thoáng hiện ra nơi đáy mắt Tô Hòa: “Đại nhân không sợ đi gần ta quá sẽ bị đám bá tánh này…”

Nàng giơ tay ngắt lời hắn. Thậm chí nàng còn nhìn Tô Hòa với vẻ khó hiểu: “Bổn quan là huyện lệnh huyện Tứ Thủy này, ai dám chọc vào ta?”

Tô Hòa: “…”

Nàng vừa đi vừa xem bản nghiệm thi trong tay, Tô Hòa im lặng dẫn đường phía trước. Phải đến một khắc sau, hắn mới đột ngột dừng bước.

“Đến rồi.”

Chử Linh tùy ý “ừm” một tiếng. Nhưng nàng vừa ngẩng đầu lên liền quay sang nhìn Tô Hòa với vẻ không hiểu: “Tô phủ?”

“Là nghĩa trang!”

“Nhà ai lại biến phủ đệ thành nghĩa trang chứ!” Nàng không thể hiểu nổi.

“Nhà ta.” Tô Hòa hiếm khi nhếch mép, cứ như muốn cười. Sau đó hắn đẩy cửa mời nàng đi vào trước.

Bọn họ đi dọc theo hoa viên phía trước. Sau khi rẽ trái liền đến gian phòng tạm thời đặt hài cốt Ngô Liên Chi.

Ngô Liên Chi đang lặng lẽ lượn qua lượn lại ở đó, cúi đầu nhìn hài cốt của mình.

Nàng chậm rãi đi tới. Ngô Liên Chi quay đầu nhìn nàng, chưa kịp nói gì huyết lệ đã chảy xuống, vừa kinh dị vừa thê thảm: “Đại nhân, ta chết thảm quá.”

Chử Linh cảm thấy ngực hơi căng tức. Nàng thở hắt ra một hơi. Theo kết quả Tô Hòa kiểm tra được, Ngô Liên Chi này thật sự chết rất thảm.

Đầu tiên Ngô Liên Chi bị gãy chân, sau đó bị người ta đổ thuốc độc, tiếp đó lại bị đánh gãy hết tay chân.

Cuối cùng lại dùng chiếu cuốn lại ném vào mộ tổ nhà Trương viên ngoại, dùng một đất vàng lấp lại. Sau đó nữa bên trên có thêm một cỗ quan tài.

Nếu không phải lần này Trương viên ngoại ngẫu hứng muốn dời mộ, e rằng vụ án oan của Ngô Liên Chi sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn.

Tô Hòa đi đến trước bộ xương, nhìn nàng nói: “Tuổi xương của bộ hài cốt này khoảng ba mươi tuổi, vùng thắt lưng bị mòn. Đoán chừng lúc người này còn sống từng bị thương ở eo lưng.”

”Ngoài ra xương đầu gối cũng hơi lồi ra, cho nên ta đại khái đoán được lúc nữ tử này còn sống là nông phụ.”

Chử Linh gật đầu, đúng là vậy.

“Đại nhân có thể bắt đầu từ những nông phụ mất tích quanh đây, biết đâu lại tìm được thân phận người này.” Tô Hòa gợi ý.

Nàng cảm tạ xong liền dẫn Ngô Liên Chi rời khỏi nghĩa trang, quay về phủ nha.

Việc đầu tiên khi về đến phủ nha là cất kỹ ba trăm lượng bạc bán thuốc. Sau đó nàng soạn một bản thông báo tuyển người, tìm Tề Đại dán bên ngoài phủ nha.

Chữ của nàng không tính là đẹp nhưng miễn cưỡng có thể đọc được nàng đang muốn tuyển sư gia.

Lần tuyển này không thông qua triều đình, cũng chẳng ghi rõ cần tú tài hay cử nhân, chỉ dán thông tin đơn giản như vậy mà thôi.

Chuyện này nhất thời thu hút không ít người vây xem.

Còn Chử Linh thì đến nơi lưu trữ hồ sơ của phủ nha, tìm hộ tịch của huyện Tứ Thủy.

Huyện Tứ Thủy cai quản tổng cộng ba thôn, lần lượt là Trương gia thôn, Trình gia thôn và Lâm gia thôn. Trương Động và muội muội Tiểu Hoa vốn sống ở Trương gia thôn.

Thế nhưng trong cả ba thôn này đều không có ai mang họ Ngô.

“Đại nhân, sổ hộ tịch này rất mới. Đoán chừng mới làm lại trong hai năm gần đây, ngài thử tìm mấy quyển cũ xem.” Phu tử quỷ nhắc nhở.

Nàng tránh người sang một bên để phu tử quỷ nhìn giá sách: “Sổ sách trong này đều rất mới, thậm chí hồ sơ gần nhất cũng chỉ có của hai năm nay. Mấy quyển trước kia đều không thấy đâu.”

Cũng chẳng biết có phải huyện lệnh tiền nhiệm ném hết rồi không.

Chử Linh đặt sổ hộ tịch trên tay về chỗ cũ. Đã không tra được trên giấy tờ thì chỉ đành xuống tận nơi thôi.

Nàng nghĩ vậy liền đến phòng tuần bổ trước, tìm đám người Tề Đại.

Nàng dặn dò bọn họ bắt đầu từ ngày mai chia đội đến ba thôn trực thuộc điều tra xem có nữ tử mất tích hay không. Đồng thời bí mật nghe ngóng xem có ai họ Ngô, tên Ngô Liên Chi không.

Đêm xuống, Chử Linh khêu đèn dầu cho tỏ, lại bắt đầu lật xem sổ hộ tịch huyện Tứ Thủy: “Vô lý thật, ba thôn bên dưới đều không có ai họ Ngô, trong huyện Tứ Thủy này cũng không có. Chẳng lẽ là người từ nơi khác đến?”

Phu tử quỷ ngồi một bên: “Đại nhân quên rồi à? Chiều nay lúc quản gia nhà Trương viên ngoại tới trả tiền, chẳng phải đại nhân đã hỏi ông ta rồi ư?”

“Trương lão thái gia đột ngột tắt thở qua đời, sao người từ nơi khác đến biết chuyện này được.”

Nàng day day huyệt thái dương: “Phải rồi, hơn nữa Trương lão thái gia cũng đã chết mười lăm năm rồi.”

“Đại nhân, đại nhân!” Tiếng Trương Động gõ cửa vang lên bên ngoài: “Tô ngỗ tác có chuyện quan trọng!”

“Cho hắn vào đi.” Nàng trả lời ngay.

Chử Linh quay đầu lại thì phát hiện Ngô Liên Chi đang xem sổ hộ tịch, bèn buột miệng hỏi: “Cô biết chữ à?”

Ngô Liên Chi ngẩn người gật đầu: “Hình như biết được vài chữ.”

Phu tử quỷ hơi ngạc nhiên: “Chắc nông phụ biết chữ không nhiều đâu nhỉ.”

Nàng mím môi trầm giọng nói: “Đâu chỉ là không nhiều. Phu tử có thể không hiểu, nhưng nữ tử muốn biết chữ khó như lên trời vậy.”

“Trừ khi sinh ra trong nhà đại phú đại quý hoặc gia quyến quan lại, nếu không thì sao trong nhà có thể cho nữ tử học chữ được.”

Có điều bọn họ cho nữ tử đọc sách biết chữ cũng chỉ để học thuộc mấy thứ như Nữ quy, Nữ giới mà thôi.
« Chương TrướcChương Tiếp »