Nhìn theo tầm mắt của đại phu xuống dưới, nàng thấy một thiếu nữ trẻ tuổi trên cổ có một vết thương cực sâu. Máu tươi không ngừng trào ra.
Mẫu thân cô nương dùng hai tay bịt chặt vết thương nhưng máu vẫn rỉ qua kẽ tay. Phụ nhân kia khóc đứt từng khúc ruột, liều mạng cầu cứu đại phu.
Thế nhưng phụ nhân cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn hơi thở của thiếu nữ trong lòng ngày càng yếu ớt, vô phương cứu chữa.
Chử Linh vội vàng đi vào. Mấy người bên cạnh nhận ra nàng liền lập tức hô lên kinh ngạc: “Quan huyện đại nhân.”
“Là quan huyện đại nhân.”
“Tránh ra!” Nàng gạt tay phụ nhân kia ra, xé một gói thuốc rắc lên vết thương.
Sau đó nàng vội kéo đại phu lại: “Khám cho nàng ấy xem máu đã cầm chưa.”
Từ lúc Chử Linh xuất hiện, Vương đại phu đã ngẩn người. Đợi đến lúc nàng rắc bột thuốc, ông ta theo bản năng định chạy tới ngăn lại.
Nhưng khi bị kéo đến xem vết thương kia, ông ta kiểm tra kỹ càng xong không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Máu cầm rồi!”
Ánh mắt Vương đại phu sáng rực: “Đại nhân dùng thuốc gì vậy?”
“Đừng vội lo chuyện thuốc thang, mau chữa vết thương cho nàng ấy đi.” Nàng nhíu mày nói xong, lại nhét thêm một gói bột thuốc nữa cho ông ta.
Vương đại phu nhận lấy gói thuốc, lập tức gọi người tới: “Nhanh, cẩn thận khiêng Trình tiểu thư lên giường. Chuẩn bị kim châm, chân nến, vải gạc… Nhanh lên!”
Chân nàng vốn đang đau nhức chưa khỏi hẳn. Vừa ngồi xổm xuống lại đứng lên thế này suýt chút nữa ngã lăn ra đất.
May mà người bên cạnh đỡ lấy, Chử Linh cảm tạ rồi mới nhìn về phía Trình phu nhân kia.
Vị Trình phu nhân này đã được nha hoàn bên cạnh đỡ dậy, đang cúi đầu nhỏ giọng khóc.
Nàng chỉ nhìn sang rồi lại thu hồi tầm mắt, chuyển sang nhìn vết máu dính trên vạt áo mình. Chử Linh thấy đau lòng cho số y phục ít ỏi của bản thân.
“Đại nhân.” Phía sau có người khẽ gọi.
“Hửm?” Nàng quay đầu nhìn lại.
“Đại nhân có biết chuyện này đầu đuôi thế nào không?”
Chử Linh lắc đầu.
Người nọ nhướng mày, hạ giọng nói: “Vị Trình phu nhân này dẫn theo nữ nhi áo gấm về thôn, định chọn phu quân cho tiểu thư ở cái nơi nhỏ bé này.”
“Kết quả chẳng biết thế nào mà hai người cãi nhau. Tiểu thư trong lúc nóng giận đã kề dao lên cổ uy hϊếp, phu nhân kia hoảng hốt chạy tới kéo.”
“Thế là nàng ấy lỡ tay cứa một đường, máu chảy không ngừng.”
Nàng cảm thấy hơi kinh ngạc, bởi vì vết thương này quá sâu rồi. Nhìn cứ như Trình tiểu thư ôm quyết tâm phải chết. Thế mà kết quả chỉ là cầm dao dọa mẫu thân thôi à?
“May mà ở gần tiệm thuốc, may mà gặp được đại nhân, nếu không thì…”
Chử Linh rất tán đồng. Sau đó nàng nhân cơ hội tiếp thị bột thuốc cầm máu của mình: “Thứ này bí phương tổ truyền của ta đấy, ta mới điều chế ra số bột thuốc cầm máu này.”
“Ta vốn định để bán ở tiệm thuốc này, nhỡ gặp trường hợp khẩn cấp thì chính là thuốc tốt cứu mạng người. Vừa rồi mọi người cũng chứng kiến hiệu quả của thuốc này rồi.”
“Đại nhân, ngài định bán bao nhiêu tiền?” Có người sốt ruột hỏi.
Nàng khẽ ho một tiếng: “Thật ra ta vốn chỉ muốn cứu thêm vài người, cho nên định giá hai mươi lượng một gói…”
“Đại nhân, bán cho ta một gói đi. Lão nương nhà ta tối qua bị ngã gãy chân máu chảy không ngừng.”
“Đại nhân, bán cho ta một gói với. Đương gia nhà ta tối qua đâm đầu vào tường, đầu rách máu chảy kia kìa. Nhà ta trên có già dưới có trẻ, mọi người đều phải trông cậy vào chàng ấy.”
Chử Linh tỏ ra rất khó xử. Dù nghe mấy lý do này cũng biết bọn họ đang chém gió để giành mua thuốc quý. Nhưng nàng vẫn bán từng gói từng gói cho người ta.
“Đại nhân, đại nhân, viên ngoại nhà ta… cả nhà viên ngoại đều bị té ngã hết rồi.”
Nàng nghe vậy ngẩn người. Đây chẳng phải quản gia nhà Trương viên ngoại à? Sau đó nàng nhanh chóng bán mười gói cho ông ta.
Đợi đến khi Vương đại phu châm cứu xong đi ra thì Chử Linh chỉ còn lại đúng ba gói cuối cùng, bèn tặng luôn cho tiệm thuốc coi như tình hữu nghị.
“Lúc trước là ta nhìn lầm đại nhân rồi.” Vương đại phu nghiêm túc chắp tay, cúi người xin lỗi.
Nàng đỡ ông ta đứng dậy: “Không sao, vị tiểu thư kia thế nào rồi?”
“Vết thương đã không còn chảy máu, nhưng mất máu quá nhiều nên vẫn phải tịnh dưỡng cho tốt.” Vương đại phu nói xong bước về phía Trình phu nhân, ân cần dặn dò vài việc.
Chử Linh thấy ở đây hết việc của mình rồi nên chuẩn bị rời đi.
Lúc nàng sắp ra ngoài lại tình cờ thấy Trình phu nhân kia khẽ ngẩng đầu lên, chẳng hiểu sao lại cảm thấy hơi quen quen.
…
“Phu tử, hình như trí nhớ của ta có vấn đề rồi.” Sau khi rời đi, nàng hơi chần chừ mở miệng.
Nàng không nhớ rõ mình từ kinh thành đến huyện Tứ Thủy này bằng cách nào, không nhớ rõ người hay việc gì ở kinh thành. Thậm chí ngay cả ký ức về phụ mẫu của nguyên chủ cũng rất mơ hồ.
Thế nhưng Chử Linh lại nhớ rõ ràng việc mang quan ngân ra khỏi một mật thất trong phủ Đại tướng quân, còn chôn ở một nơi mà không ai phát hiện ra được.
Đây không phải tình tiết trong cuốn tiểu thuyết nàng từng đọc, mà là ký ức khắc sâu nhất của nguyên chủ “Chử Linh”.
“Gáy đại nhân từng bị thương nặng, không nhớ rõ một số chuyện cũng bình thường thôi.” Phu tử quỷ an ủi.
Bước chân nàng khựng lại, khẽ lên tiếng: “Phu tử, có người muốn gϊếŧ Chử Linh.”
Nguyên chủ vốn không phải treo cổ tự vẫn. Nàng ta bị người khác đánh mạnh vào gáy, một đòn chết ngay.
Kẻ đó còn treo cổ nàng ta lên xà nhà, tạo ra hiện trường giả tự vẫn!
Phu tử quỷ cũng khựng lại: “Nếu đúng như lời đại nhân nói, kẻ đó ra tay một lần không thành, rất có khả năng sẽ còn quay lại nữa.”
Chử Linh hít sâu một hơi. Nàng vừa định mở miệng thì thấy Tô Hòa đang rảo bước đi về phía mình.
Mọi người xung quanh đều vội vã nhường đường cho hắn.
À không, phải nói tránh né tạo ra một con đường mới đúng! Cứ như thể Tô Hòa là thứ gì đó vừa đáng sợ vừa đáng ghét vậy.