Sau khi Bạch Tố đi, phu tử quỷ cũng rời đi ngay sau đó.
Chử Linh cầm phương thuốc cầm máu trong tay, ngã vật xuống giường. Còn chưa kịp kiểm tra kỹ lại phương thuốc lần nữa, mí mắt nàng đã đánh nhau loạn xạ vì quá mệt, cứ thế lăn ra ngủ.
Hôm sau.
Việc đầu tiên Chử Linh làm sau khi mở mắt chính là lết đôi chân đau nhức đi rửa mặt. Sau đó nàng chạy ngay ra tiệm thuốc mua thuốc. Đợi đến lúc quay về, nàng mới nhận lấy bát cháo trắng Tiểu Hoa bưng tới, vội vàng húp môt hơi.
“Trương Động, hôm nay ngươi trông coi nha môn giúp ta. Nếu Tô ngỗ tác đưa kết quả nghiệm thi tới thì ngươi cứ tạm thời nhận lấy giúp ta là được.”
Dặn dò xong xuôi, Chử Linh húp vài ngụm hết sạch phần cháo còn lại. Sau đó nàng cầm ấm thuốc mới mua đi thẳng vào phòng mình.
Tiểu Hoa quay đầu nhìn ca ca mình hỏi: “Đại ca, đại nhân định sắc thuốc à?”
“Đại nhân gặp nhiều tai ương, có lẽ ngài ấy muốn sắc thuốc bồi bổ thân thể.” Trương Động nói xong liền bảo Tiểu Hoa ngậm chặt miệng, đừng có nói lung tung.
Trong phòng, Chử Linh nhìn đống dược liệu đã được thái sẵn rồi hít sâu một hơi. Sau đó nàng chắp hai tay lại, thành kính nhìn lên trời lẩm bẩm:
“Nhất định phải thành công. Không cầu đại phú đại quý, chỉ cầu có thể kiếm được tiền…”
Phu tử quỷ vừa đến đã thấy cảnh này. Ông ấy vô thức ngước mắt hỏi Thúy Hỉ. Nàng ấy chỉ vào đống thuốc đằng kia, mấp máy môi: “Tiểu thư tiêu hết tiền vào mấy thứ đó, bây giờ ngài ấy rỗng túi rồi.”
Phu tử quỷ hiểu ra, xoay người xuyên qua cửa đi ra ngoài. Một lát sau, ông ấy dẫn theo Bạch Tố trở lại.
Có Bạch Tố bên cạnh cầm tay chỉ việc, động tác của Chử Linh ngày càng vững vàng.
Đợi đến khi nàng dùng hết số dược liệu thì trời đã sang chiều. Nhìn lớp bột thuốc dày trên khay trà, coi như đã luyện chế thành công.
Chử Linh vươn vai cho đỡ mỏi lưng, chia bột thuốc ra rồi gói lại từng chút một. Nàng thuận miệng hỏi: “Tố di, thuốc này của ngài bán giá bao nhiêu?”
“Có người trả ngàn vàng mua thuốc, ta còn chưa chắc đã bán đâu.” Bạch Tố kiêu ngạo trả lời.
Nàng sán lại gần, vẻ mặt tò mò: “Tố di trước kia có thân phận gì vậy? Giang hồ đệ nhất thần y à?”
“Ngài đừng có hỏi lung tung, mau bán thuốc kiếm tiền đi.” Bạch Tố lập tức đứng dậy, biến mất tăm.
Chử Linh cũng đứng dậy thu dọn chỗ bột thuốc cầm máu đã gói xong. Lúc đẩy cửa bước ra, nàng tình cờ thấy hai huynh muội kia đang ngồi dưới bậc thềm trước cửa.
Thấy nàng đi ra, họ liền hỏi: “Đại nhân, ngài dùng cơm chưa?”
Chử Linh ném một gói bột thuốc cho Trương Động: “Đây là thuốc cầm máu dưỡng cơ, ngươi dùng thử đi.”
Trương Động ngẩn người, ngay sau đó vành mắt đỏ hoe. Đây là thuốc đại nhân luyện chế cho hắn à?
Tiểu Hoa bên kia đã phản ứng lại: “Ta đi bưng cơm đến cho đại nhân.”
Nàng ngồi xuống bên bàn đá trong sân: “Đừng ngẩn ra đó nữa, ngươi về dùng thử xem sao. À không, ngươi thử ngay tại đây đi, để ta xem hiệu quả thế nào.”
Trương Động đáp lời rồi xắn ống quần lên. Vết thương trên chân hắn vẫn còn đáng sợ lắm. Chỗ bị đánh vẫn rỉ máu khiến da thịt chỗ đó bị loét, mãi vẫn chưa lành được.
Trương Động cẩn thận tháo lớp vải băng bó, lại nhìn sang Chử Linh. Thấy nàng không có vẻ gì là chán ghét mới yên tâm mạnh dạn rắc bột thuốc lên.
Chỉ trong chốc lát, máu đã ngừng chảy rồi. Thậm chí cảm giác đau ngứa cũng giảm đi bảy tám phần.
“Đại nhân!” Trương Động xoay người quỳ xuống: “Thuốc quý giá thế này, sao… sao có thể cho thảo dân dùng chứ!”
“Bôi thuốc quý như vậy mà ngươi nói quỳ là quỳ ngay được à? Bột thuốc dính đất hết rồi kìa.”
Chử Linh phất tay bảo Trương Động đứng dậy: “Ngươi đã dùng thuốc của ta rồi thì tháng này không phát tiền công cho ngươi nữa, tháng sau tính tiếp.”
“Thảo dân, thảo dân đa tạ đại nhân!” Trương Động vành mắt đỏ hoe, cố dập đầu thêm cái nữa mới chịu đứng dậy.
Nàng cũng thở phào nhẹ nhõm. Thần dược thế này, định giá mười lượng một gói chắc không quá đáng đâu nhỉ…
Chử Linh lại hỏi: “Đúng rồi, Tô ngỗ tác đã tới chưa?”
Trương Động lắc đầu: “Ta nghe theo lời đại nhân dặn vẫn luôn đứng đợi, nhưng Tô ngỗ tác mãi vẫn chưa tới. Có cần tiểu nhân đi giục không?”
Nàng lắc đầu. Với tính cách mười phần nghiêm túc đối với sự nghiệp ngỗ tác của Tô Hòa, giờ này hắn chưa tới đồng nghĩa vẫn chưa xác định được nguyên nhân cái chết.
Ăn bữa cơm đơn giản xong, Chử Linh dặn dò hai huynh muội trông nhà rồi cùng phu tử quỷ đi ra ngoài.
Nàng đi thẳng đến tiệm thuốc, định bụng bán thuốc ở đó. Đồng thời nàng cũng định ghé qua nghĩa trang xem tình hình bộ hài cốt kia thế nào rồi.
Ra khỏi phủ nha, Chử Linh vừa định mở miệng thì thấy phu tử quỷ lắc đầu với mình.
Nàng bèn ngậm miệng lại trước. Bọn họ đi thêm một đoạn nữa, phu tử quỷ mới lạnh lùng nhìn về phía sau.
“Lại là vị nhi tử thương nhân kia.”
Chử Linh nghiến răng: “Đúng là âm hồn bất tán mà.”
“Đại nhân nói đúng lắm. Nếu chúng ta đã không rõ mục đích của người này, vẫn nên giữ ngay dưới mí mắt vẫn hơn.” Phu tử quỷ nói.
Nàng “ừm” một tiếng: “Chỉ sợ hôm nay không lấy được yết hầu giả rồi, nếu không hắn nhất định sẽ bám theo mãi.”
Phu tử quỷ im lặng.
“Thôi bỏ đi, bán thuốc trước đã. Bán xong thì đến nghĩa trang, tiện thể hỏi xem Ngô Liên Chi có nhớ ra được gì không…”
Chử Linh đang nói thì khựng lại. Nàng nhíu mày rảo bước nhanh về phía tiệm thuốc: “Sao nhiều người vây quanh chỗ đó thế, có người gây sự à?”
“Trình phu nhân, chuyện này… chuyện này không phải lão phu không cứu, mà là vết thương này đυ.ng vào mạch máu, không thể cầm máu được. Lão phu thực sự lực bất tòng tâm rồi.”
Nàng chen qua đám đông đi vào trong. Vừa nhìn thấy vị đại phu kia, Chử Linh liền “ồ” lên ngay.
Đây chẳng phải vị đại phu đêm hôm đó miễn cưỡng đến khám bệnh cho nàng à, hóa ra ông ta ngồi khám bệnh ở đây?