“Gã sai vặt nhà Trương viên ngoại đánh xe tới, ta đi nhờ một đoạn.” Tô Hòa đeo túi dụng cụ sau lưng, vẫn giữ nguyên gương mặt người chết kia.
Hắn nói chuyện cứng nhắc, y hệt một con quỷ.
Nàng cảm thấy nếu không phải bản thân nhìn thấy được quỷ. Lần đầu nhìn thấy dáng vẻ này của Tô Hòa, nhất định nàng sẽ bị dọa giật mình.
Đêm nay trăng đen gió lớn. Ngoại trừ cây đuốc trên tay Chử Linh thì chẳng còn nguồn sáng nào khác. Gió lạnh cứ thổi liên hồi.
Nàng ngẫm nghĩ một lát rồi kiếm chuyện để nói: “Tô ngỗ tác, nhà ngươi đời đời đều làm ngỗ tác à?”
Tô Hòa quay đầu nhìn nàng, hồi lâu không nói gì.
Ngay khi Chử Linh cảm thấy gương mặt người chết dưới ánh lửa này còn đáng sợ hơn cả quỷ, thì cuối cùng đối phương cũng mở miệng.
“Đại nhân không có chuyện cũng tìm chuyện để nói, là do sợ quỷ à?”
Chử Linh: “…”
Hiện giờ bên trái bên phải Chử Linh đều có một con quỷ. Ngô Liên Chi vì sợ hãi mà cứ túm chặt lấy tay áo nàng. Nếu không phải nàng can đảm thì đã sớm bị hù chết rồi.
“Ta không sợ quỷ, ta sợ người chết.” Nàng đành phải đáp.
“Ồ, ta không nhìn thấy quỷ, nhưng lại thường xuyên giao du với xác chết.”
Tô Hòa nói xong câu này bỗng mỉm cười, mang theo chút hưng phấn khó phát hiện: “Mấy cái xác này biết nói chuyện đấy! Mọi chỗ trên người họ đều để lại thông tin, chỉ cần chịu khó động não chút liền hiểu họ muốn nói gì ngay.”
Chử Linh: “…”
Nếu đặt chuyện này trong tiểu thuyết thì chính là bệnh kiều. Mà còn là loại bệnh kiều mặt người chết chuyên giao du với xác chết nữa chứ.
*Bệnh kiều: Mô tả người điên cuồng chấp nhất với chuyện gì đó.
“Đại nhân, người chết thú vị hơn người sống nhiều. Người sống luôn đeo mặt nạ, còn người chết thì không. Trên mặt người chết chỉ có nỗi sợ hãi mà thôi.” Tô Hòa nói xong lại nhìn Chử Linh.
Nàng vô thức sờ lên mặt mình. Nàng cũng có đeo mặt nạ đâu.
“Đại nhân là người đầu tiên dám trò chuyện với ta. Lần sau nếu đại nhân mời ta nghiệm thi, ta sẽ tính rẻ cho đại nhân chút.” Ánh mắt Tô Hòa lóe lên, sau đó lại chuyển tầm mắt nhìn về phía trước.
Phu tử quỷ khẽ ho nhẹ, giải cứu Chử Linh khỏi trạng thái cứng đờ. Ông ấy thấp giọng giải thích: “Hình như Tô gia từng là đại hộ ở huyện Tứ Thủy, về sau gặp phải mã tặc.”
“Cả nhà chỉ có một vị tiểu thiếu gia ra ngoài chơi thoát được kiếp nạn, đoán chừng chính là hắn. Hơn nữa hình như đám mã tặc đó không cướp tiền, mục đích chính là gϊếŧ người.”
“Chuyện này xảy ra khi nào thế?” Nàng hạ thấp giọng hỏi.
“Mười lăm năm trước rồi.”
Chử Linh vừa bước một chân vào cửa huyện thành thì liếc thấy Trương Động đang xách l*иg đèn đứng đợi.
Nàng vừa định vẫy tay thì cây đuốc trong tay bỗng kêu “xèo” một tiếng rồi tắt ngúm.
Thấy vậy, Trương Động lập tức chống nạng vội vàng đi tới: “Đại nhân.”
Nàng đá đá đôi chân đã tê cứng vì đi bộ, nhìn Tô Hòa nói: “Ta giao bộ hài cốt cho ngươi nghiệm thi. Ngoài ra con lừa này thuê ở phía Nam huyện, phiền ngươi sáng mai trả về giúp ta nhé.”
Tô Hòa hơi nhíu mày. Nhưng khi thấy dáng vẻ dở sống dở chết của nàng, hắn do dự một lát rồi cũng đồng ý.
Lúc này Ngô Liên Chi cũng chỉ tay vào bộ hài cốt của mình, ra hiệu với Chử Linh mình muốn đi theo Tô ngỗ tác trước.
Quỷ ngoài việc đi theo nàng thì cũng có thể đi theo hài cốt. Cùng lắm thì ngày mai Chử Linh lại đến nghĩa trang đón Ngô Liên Chi về là được.
Nàng khẽ gật đầu đồng ý, thuận tay nhét cho Tô Hòa nửa xâu tiền.
Chử Linh cũng chẳng nói thêm lời thừa thãi nào. Nàng chỉ chắp tay chào rồi cùng Trương Động đi cà nhắc về phủ nha.
Nhìn từ xa, bóng lưng hai người trông cứ như bị thương nặng y hệt nhau vậy.
Phu tử quỷ bay lơ lửng bên cạnh, không nhịn được cười nói: “Cái thân hình nhỏ bé này của đại nhân còn chẳng bằng tên Tô ngỗ tác kia nữa.”
Nàng không khỏi ôm trán, trách thì trách đường quá khó đi thôi.
Đợi về tới phủ nha. Tiểu Hoa lập tức múc một chậu nước rửa chân to tướng, cứ thế vững vàng bưng tới khiến nàng nhìn mà giật mình.
“Đại nhân, ta… ta trời sinh sức lực khá lớn.” Tiểu Hoa bỗng chà xát hai tay, có vẻ hơi ngại ngùng.
Chử Linh giơ ngón tay cái lên: “Nữ tử trời chọn, làm tốt lắm.”
Đợi nước nóng ngập qua bắp chân, nàng uống canh gà rừng Tiểu Hoa bưng lên.
Uống liền hơn nửa bát Chử Linh mới dừng lại. Nàng thở hắt ra nói: “Sau này nếu không có phương tiện đi lại, ta chẳng đi đâu nữa hết.”
Thúy Hỉ đứng một bên có vẻ rất vui: “Tiểu thư, Tiểu Hoa làm việc nhanh nhẹn, người cũng thật thà dễ mến.”
“Ta thấy ca ca nàng ấy cũng được lắm. Hắn thấy ngài mãi chưa về nên đã đi ra cửa huyện thành đứng đợi từ sớm rồi.”
Nàng đặt bát canh sang một bên, bóp bóp chân khẽ nói: “Ta thật sự chó ngáp phải ruồi, thu nhận được hai người được việc. Ít nhất sau này cũng không lo chết đói.”
Thúy Hỉ cười thẹn thùng. Nàng ấy không biết nấu cơm, trước giờ toàn đến tửu lầu gọi món thôi.
Sau khi nàng đỡ đau nhức hơn chút thì Bạch Tố cũng đến đúng giờ hẹn. Bà liếc nhìn cỏ Tử Cổ do Chử Linh hái về, gật đầu khen: “Khá lắm.”
“Tố di, vậy còn yết hầu của ta?”
“Ngày mai Văn… phu tử sẽ dẫn ngài đến một chỗ, ta đã chôn giấu một số thứ ở đó. Ta nhớ hình như có yết hầu giả.”
“Có tiền không?” Nàng hỏi dồn.
Bạch Tố ngẫm nghĩ một lát: “Đã lâu như vậy rồi, chắc ngân phiếu đã sớm đã mục nát rồi.”
Chử Linh như bị sét đánh ngang tai, ỉu xìu hỏi: “Vàng bạc đá quý gì đó cũng không có à?”
“Ta là người hành tẩu giang hồ, vàng bạc đá quý đâu có tiện bằng ngân phiếu.”
Bạch Tố ấn nhẹ vào trán nàng rồi vội kéo lại. Bà dặn dò cần mua những dược liệu gì, các bước điều chế ra sao. Bà giám sát Chử Linh cẩn thận viết xong phương thuốc rồi mới lướt đi mất.