Đợi mọi người đi hết, Chử Linh nắm chặt thanh gỗ trong tay, con ngươi khẽ chuyển động.
Nàng nhìn về phía một nữ quỷ đang đứng bên trái mình, lại hít vào một hơi khí lạnh.
Quay lại lúc trước, khi Trương viên ngoại nhấc hòn đá định đập nát bộ hài cốt. Chử Linh vô thức đưa tay ra ngăn cản thì cánh tay nàng cũng đồng thời bị nữ quỷ này nắm chặt.
Trong khoảnh khắc đó, cái lạnh thấu xương cùng một khuôn mặt bị dao rạch nát bỗng dưng đập thẳng vào mắt nàng.
Khuôn mặt Chử Linh lập tức mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng đuổi hết những người kia đi.
Nữ quỷ kia cũng biết mặt mình dọa người nên đưa tay áo lên che bớt lại, vẻ mặt hoảng hốt: “Đại nhân, dân phụ cũng không biết tại sao mình lại chạm vào đại nhân được nữa.”
Chử Linh bình tĩnh lại một chút rồi hỏi: “Cô tên họ là gì, sao lại bị chôn ở đây?”
(Chú ý: mình để ngôi ba của oan hồn trong các vụ án, cách nữ chính xưng hô với oan hồn theo dáng vẻ độ tuổi khi oan hồn xuất hiện nhé.)
Hỏi xong, nàng liền quan sát nữ quỷ trước mặt.
Nói thật thì nữ quỷ này ăn mặc rất giản dị. Phần thân trên vạm vỡ mặc áo hoa vải thô màu xanh lam, chiếc quần vải gai bó gấu dính đầy bùn đất, đầu gối còn có miếng vá.
Nhìn qua đã biết người thường xuyên làm công việc đồng áng nên mặc quần sẽ tiện hơn.
Một nông phụ như thế này, tại sao lại bị người ta rạch nát mặt rồi chôn dưới đáy quan tài chứ?
“Hồi đại nhân, dân phụ tên Ngô Liên Chi. Dân phụ… dân phụ cũng không biết tại sao mình lại bị chôn ở đây.”
Ngô Liên Chi không biết đã hạ cánh tay xuống từ lúc nào, khuôn mặt bị rạch nát đáng sợ kia lại lộ ra lần nữa.
“Ai rạch nát mặt cô thế?” Chử Linh hỏi tiếp.
Ngô Liên Chi ngơ ngác lắc đầu bày tỏ mình không biết.
Thậm chí ngoài cái tên của mình ra, nữ quỷ này chẳng nhớ được gì cả.
Lúc này phu tử quỷ đã bay xuống tận đáy hố. Sau khi nhìn thấy màu đen trên xương sườn của bộ hài cốt, ông ấy lại bay lên: “Là trúng độc, nhưng không biết độc gì.”
Chử Linh nhìn Ngô Liên Chi, hai chân như chôn chặt xuống đất. Phải hồi lâu sau nàng mới khẽ nhúc nhích, nhìn phu tử quỷ nói: “Hình như… ta buộc phải giải oan cho nữ tử này.”
Nàng cũng không biết tại sao, thậm chí hình như chấp niệm này cũng chẳng phải do nàng muốn. Thế nhưng nàng biết mình nhất định phải giải quyết vụ này.
Phu tử quỷ chăm chú nhìn nàng: “Đại nhân đã có thể nhìn thấy quỷ, âu cũng là trong cái rủi có cái may, mọi chuyện trong trời đất tự có định số.”
Chử Linh im lặng.
Nam tử đứng cách đó không xa vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía này. Hắn thấy Chử Linh thoáng lảo đảo, sau đó cứ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích nữa.
Chỉ có cái đầu cứ quay qua quay lại, trông như đang nói chuyện với ai đó. Nhưng ở chỗ đó ngoài đối phương ra thì làm gì còn ai khác.
Trời dần tối đen, hắn nhìn cảnh tượng này mà thấy rợn cả người, lông tóc dựng đứng hết cả lên.
Chử Linh lại đứng đợi tại chỗ thêm một lát. Đợi đến khi thấy người nhà Trương viên ngoại xuống núi, nàng liền lập tức sai người đó đến nghĩa trang tìm ngỗ tác.
Gã sai vặt kia đồng ý rồi vội vàng chạy xuống núi.
Chử Linh đứng đợi tại chỗ, người nhà họ Trương tốt bụng cho nàng mượn một cây đuốc.
Lúc này, ngỗ tác cũng đã đến đây ngay sau khi người nhà họ Trương xuống núi.
Sau khi quan sát kỹ bộ hài cốt, hắn cẩn thận đưa bộ hài cốt từ từ ra khỏi đáy hố.
Chử Linh nhìn gương mặt non trẻ quá mức của tên ngỗ tác kia. Nàng chợt nghĩ đến việc chính hắn đã phát hiện ra tổn thương nhỏ xíu sau gáy Thúy Hỉ, trong lòng bỗng cảm thấy kính nể.
Người này đúng là một nhân tài.
“Tô Hòa? Tô ngỗ tác phải không?” Chử Linh lên tiếng hỏi.
Tô Hòa ngẩng đầu, đôi mắt hờ hững liếc nhìn huyện lệnh trước mặt rồi gật đầu.
“Cái xác nữ này…” Chử Linh vừa định mở miệng lại thấy không ổn.
“Ừm, nhìn xương chậu là biết.” Nàng vô thức bồi thêm một câu.
Khung xương chậu của nam nhân thường nhỏ, còn nữ nhân vì phải sinh nở nên xương chậu sẽ rộng hơn nam nhân. Đây là điểm dễ phân biệt nhất.
Tô Hòa nhìn Chử Linh, có vẻ thật sự không ngờ nàng lại có thể nhìn ra được. Thậm chí hắn còn cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Chử Linh không khỏi hoài nghi nguyên chủ, nàng ta mới tới đây được một tháng thôi mà.
Rốt cuộc nàng ta đã để lại ấn tượng gì cho người dân huyện Tứ Thủy này. Mà lại khiến bọn họ lại nhìn nàng bằng con mắt tệ hại đến thế.
“Ta vẫn hiểu chút ít mấy chuyện này, còn biết người này trúng độc. Hơn nữa độc ngấm vào lục phủ ngũ tạng, xương sườn đen sì.”
Chử Linh nói xong, nàng im lặng một lát rồi mới nói tiếp: “Loại độc mạnh thế này nhất định có mùi rất nồng. Theo lý mà nói, nếu có người lạ đưa cho thì người chết tuyệt đối sẽ không uống.”
Cho nên hung thủ phải là người mà Ngô Liên Chi cực kỳ quen thuộc, tuyệt đối không đề phòng.
Ngô Liên Chi nhìn gương mặt trầm tĩnh của Chử Linh, lại nhìn bộ hài cốt của chính mình, trong lòng bỗng cảm thấy bi thương.
Tô Hòa quay đầu nhìn lại bộ hài cốt, trầm giọng đáp: “Đại nhân suy đoán không sai, nhưng ta vẫn cần phải đưa bộ hài cốt này về nghiệm thi. Bởi vì có mấy chỗ hình như không phải do quan tài đè gãy, mà là bị người ta đánh gãy.”
Chử Linh hít vào một hơi khí lạnh.
Rốt cuộc là kẻ nào, lại có thâm thù đại hận gì với Ngô Liên Chi? Vừa đánh gãy xương vừa ép uống thuốc độc, lại còn hủy hoại dung nhan của người ta?
“Đại nhân, hài cốt xếp gọn rồi, đại nhân cùng ta khiêng xuống núi đi.” Tô Hòa leo từ dưới hố lên, chỉ vào cái cáng bên cạnh.
Nàng cam chịu số phận đi tới, nâng một đầu cáng lên cùng Tô Hòa chầm chậm đi xuống núi.
Đợi hai người đi khuất, kẻ núp trong bóng tối đến tê cả chân kia cũng cẩn thận lẻn xuống núi.
Xuống tới chân núi, Chử Linh tìm cách buộc chiếc cáng lên lưng lừa rồi đi theo con lừa chầm chậm tiến về phía trước.
Đi được một đoạn, nàng bỗng nhận ra có gì đó sai sai nên nhìn sang Tô Hòa hỏi: “Ngươi đến đây bằng cách nào?”