Chương 13: Lại là Trương viên ngoại

“Tố di là người bản địa à?” Chử Linh vừa tìm cành cây thô để làm gậy chống, vừa thuận miệng hỏi.

Phu tử quỷ thản nhiên đáp lời: “Ừm.”

“Vậy phu tử cũng thế rồi.”

“Đại nhân tò mò về người đã chết như vậy à?” Phu tử quỷ cười hỏi.

Cuối cùng Chử Linh cũng tìm được một cành cây, nàng thử chống xuống đất vài cái rồi hài lòng quay sang nhìn phu tử quỷ: “Phu tử dung mạo thanh chính, khí chất xuất trần, trông không giống người xuất thân từ nơi nhỏ bé này.”

“Đại nhân, nếu không tranh thủ thời gian hái thuốc thì mặt trời xuống núi mất đấy.” Phu tử quỷ khẽ phe phẩy quạt xếp, từ từ bay lên phía trên.

Chử Linh cam chịu số phận, chậm chạp leo lên núi.

Một lúc sau, một nam tử mặc gấm vóc nheo mắt quan sát phía trước một lát rồi cũng đi theo.

Một canh giờ sau, Chử Linh thở hồng hộc cuối cùng cũng lên tới đỉnh núi. Dựa theo đường đi Trương Động chỉ dẫn, nàng tìm thấy Nhất Đao Trảm.

Sau đó nàng lần theo vách đá đi xuống, dẫm lên một tảng đá bằng phẳng, tìm thấy cỏ Tử Cổ mà Bạch Tố nói trong khe đá ẩm ướt.

Ngay sau đó, Chử Linh bắt đầu công cuộc đào bới vất vả.

Đợi đến khi cẩn thận đào hết số cỏ Tử Cổ đã trưởng thành, nàng dùng mảnh vải rách mang theo gói lại, buộc sau lưng rồi thở phào một hơi dài.

Phu tử quỷ ngẩng đầu nhìn trời: “Đại nhân, đến lúc xuống núi rồi.”

Chử Linh “ừm” một tiếng, mượn lực tảng đá leo lên, sau đó lần theo đường cũ từ từ xuống núi: “Trương Động bảo tối nay có thể dọn qua luôn, tối nay ta có cơm ăn rồi.”

Vừa mới dứt lời, nàng tinh mắt liếc thấy vạt áo màu tía lóe lên rồi biến mất.

Nàng đang định mở miệng mắng tên hoa khổng tước mặt dày kia bảo hắn ra mặt. Bỗng một tiếng hét thê lương thảm thiết vang lên trên sườn núi cách đó không xa, bên đó lập tức trở nên hỗn loạn.

“Hình như chỗ đó là…” Chử Linh có phần không chắc chắn.

“Là khu mộ núi Phi Hạc. Những nhà có chút máu mặt ở huyện Tứ Thủy hầu như đều chôn cất ở nơi phong thủy bảo địa đó.” Phu tử quỷ nghiêm mặt, môi mím chặt thành một đường.

Chử Linh nhíu mày nói thẳng: “Phu tử, chúng ta qua đó xem sao.”

Khi một người một quỷ đi tới nơi, bọn họ nhìn thấy Trương viên ngoại đang nổi trận lôi đình. Ông ta ưỡn cái bụng to như mang thai bảy tám tháng, giơ chân đạp tới tấp vào người khác!

“Trương viên ngoại?” Chử Linh cười nhạt nhìn lướt qua một vòng, dẫm lên lớp đất mới đào đi từng bước tới gần.

Trương viên ngoại nhíu mày, không khách sáo nói: “Thì ra là Chử đại nhân.”

“Trương viên ngoại đang dùng tư hình ở đây à?” Chử Linh cụp mắt nhìn nam tử bị đạp lăn quay dưới đất, ước chừng người này cũng phải năm mươi tuổi rồi.

Ở Đại Chu, cho dù là tỳ nữ hay gã sai vặt đã ký văn tự bán thân cũng không thể tùy tiện đánh chết như vậy.

Không ai nhìn thấy thì thôi, nhưng nếu bị kiện lên quan phủ thì chuyện này không thể giải quyết riêng được. Huống hồ lần này còn để huyện lệnh bắt gặp.

Trương viên ngoại nghiến răng hàm, hít sâu mấy hơi để bình tĩnh lại. Sau đó ông ta mới chậm rãi kể lại đầu đuôi mọi chuyện.

Hóa ra mấy ngày gần đây Trương viên ngoại luôn mơ thấy lão thái gia đã qua đời báo mộng than ngủ không thoải mái.

Ông ta nghĩ do phong thủy ở đây không tốt nên định dời mộ. Sau đó muốn dời mộ từ sườn núi Phi Hạc lêи đỉиɦ núi, chắc chắn phong thủy ở đó tốt hơn.

Nhưng không ngờ sau khi đào quan tài lên, ông ta lại phát hiện dưới đáy quan tài đang có một bộ hài cốt khác.

Hài cốt bị gãy nhiều chỗ, xem ra do năm đó bị quan tài đè lên gây ra.

Cũng chẳng biết kẻ nào thất đức đến vậy, dám chôn một cái xác vào mộ huyệt bọn họ đã chọn sẵn.

Chẳng trách phong thủy Trương gia bị ảnh hưởng, huynh đệ ông ta bao nhiêu năm nay vẫn dậm chân tại chỗ không thăng tiến được.

Ông lão này chính là người chịu trách nhiệm năm đó. Trương viên ngoại bỏ ra số tiền lớn mời ông ta đến dời mộ, ai ngờ lại gặp phải chuyện này.

“Đúng là đen đủi mà!” Trương viên ngoại lạnh lùng liếc nhìn bộ hài cốt bên dưới, nhặt một hòn đá lên định đập xuống.

“Cứu ta với.”

Chử Linh vô thức kéo tay Trương viên ngoại lại: “Nếu ông đập vỡ hài cốt này, nó sẽ không còn gì kiêng kỵ nữa. Đến lúc đó nó điên cuồng báo thù, e rằng lão thái gia càng không yên ổn đâu.”

Trương viên ngoại nghe vậy liền giận dữ ném hòn đá sang một bên, chỉ vào ông lão kia mắng: “Uổng công năm đó ta tin tưởng ông như vậy, Vương đại tiên…”

Vương đại tiên lăn một vòng, quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ: “Viên ngoại, viên ngoại, chuyện này… chuyện này hoàn toàn chỉ là ngoài ý.”

“Nhưng viên ngoại yên tâm, chỗ lão hủ tìm được lần này tuyệt đối chính là huyệt hổ cực tốt. Hơn nữa giờ lành, đồ tế lễ, huyệt vị chỉ có lão hủ nắm rõ…”

Ông ta vừa nói vừa cẩn thận ngẩng đầu lén nhìn Trương viên ngoại.

Lúc này Chử Linh mới phát hiện ông lão này tóc đã hoa râm, mũ rơi sang một bên từ lâu. Bộ y phục dính đầy đất cát nhìn không rõ kia trông khá giống đạo bào. Thì ra ông ta là một đạo nhân.

Trương viên ngoại nén cơn giận, nhìn bộ xương trắng dưới đáy huyệt mộ, lại nhìn quan tài bên cạnh.

Ông ta hận không thể treo cổ Vương đại tiên lên đánh mấy chục roi, nhưng ngặt nỗi bây giờ ông ta không thể làm thế.

Đúng là chọc tức chết viên ngoại mà!

Đôi môi Chử Linh bỗng hơi tái đi, nàng nói với Vương đại tiên bên cạnh: “Mặt trời sắp xuống núi rồi. Còn không mau đưa quan tài của Trương lão thái gia lên trên để sớm nhập thổ vi an?”

Vương đại tiên lập tức phản ứng lại, vội vàng gọi người tới khiêng quan tài. Đồng thời sai những người khác mang theo đồ tế lễ đi lên núi.

“Trương viên ngoại, bộ hài cốt dưới này cứ giao cho ta xử lý đi.” Chử Linh lên tiếng.

Trương viên ngoại lập tức chắp tay cảm tạ: “Vậy thì đa tạ đại nhân, đến lúc đó ta nhất định sẽ biếu đại nhân mấy hộp trà ngon.”

Nói xong, ông ta vội vàng hối thúc mọi người đi lên núi để khỏi lỡ giờ lành.