Chương 12: Cỏ Tử Cổ

“Ở đây có núi Phi Hạc, trên vách đá Nhất Đao Trảm của núi Phi Hạc có mọc một bụi thảo dược tên cỏ Tử Cổ.”

“Rễ nó màu tím đen, lá như móng ngựa, mép lá có nhiều lông tơ. Hái về đây ta dạy ngài làm thuốc cầm máu, có thể bán lấy tiền.”

Bạch Tố nhíu mày thật sâu, cuối cùng bồi thêm một câu: “Ta chết đã bao lâu rồi, e rằng cũng trạc tuổi mẫu thân ngài đấy.”

Chử Linh chợt bừng tỉnh. Vị này chính là người đã cứu nàng, thậm chí có khả năng chính là người chế ra mấy loại thần dược kia.

Nghĩ vậy, mắt nàng sáng rực lên.

Đa tạ Tố di. Tố di, ta nhất định sẽ chăm chỉ chế thuốc. Sau này ngày ngày dâng hương đèn cúng tế cho ngài.”

Phu tử quỷ bật cười, nói với Bạch Tố về vật ngụy trang cần tìm. Bạch Tố nhìn Chử Linh thật sâu rồi nhoáng cái đã xuyên qua cửa biến mất.

Chử Linh cất kỹ ngân lượng, dặn Thúy Hỉ ở lại trông nhà. Sau đó nàng thay một bộ thường phục, dẫn theo phu tử quỷ đi cửa sau phủ nha ra phố chính.

“Đại nhân, Văn mỗ xin cậy già lên mặt dạy đời nói với đại nhân vài câu, mong đại nhân ghi nhớ trong lòng.” Phu tử quỷ hạ giọng nói.

Nàng khẽ ừm một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc cúi đầu lắng nghe.

“Đại nhân tuyệt đối không được nói những lời kiểu như mình là du hồn trước mặt người khác. Ngài càng không được để bất cứ ai nắm thóp, nếu không tính mạng đại nhân sẽ nguy to đấy.”

Chử Linh khựng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào phu tử quỷ trước mặt đầy vẻ nghiêm túc: “Phu tử, ta nhớ kỹ rồi.”

“Đại nhân, đại nhân!”

Nàng khẽ nhíu mày quay đầu lại, chỉ thấy Trương Động đang chống một khúc cây, đi cà nhắc bước tới. Bên cạnh hắn còn có một tiểu nữ tử búi tóc bằng vải hoa.

“Thảo dân Trương Động bái kiến đại nhân.” Trương Động nói xong định quỳ xuống, nữ tử bên cạnh hắn cũng định quỳ theo.

“Không cần quỳ đâu, bổn quan mặc thường phục ra ngoài, không muốn gây chú ý.” Chử Linh đưa tay đỡ hờ rồi chắp hai tay sau lưng: “Các ngươi có chuyện gì à?”

“Hôm nay thảo dân bắt được một con gà rừng nên muốn biếu đại nhân để tạ ơn. Nhưng muội muội ở nhà không yên tâm để thảo dân đi một mình nên cứ đòi đi theo.” Trương Động cười giải thích.

Chử Linh nhìn con gà rừng bị trói dây vẫn còn đang trừng mắt nhìn mình. Nàng lại liếc nhìn cái quần hơi rách của Trương Động, hình như có vết máu rỉ ra.

Nàng mỉm cười hiền hậu: “Không cần đưa cho ta đâu. Ta tạm thời chưa có trù nương nên đang định ra ngoài tìm một người. Ngươi cứ giữ lại bồi bổ thân thể đi.”

Trương Động hơi ngẩn người: “Đại nhân muốn tìm trù nương ư? Muội muội thảo dân biết nấu cơm đấy.”

Lúc này Chử Linh mới quan sát kỹ nữ tử bên cạnh Trương Động. Gương mặt tròn trĩnh hơi mũm mĩm, trông giống hệt mấy bé gái trong tranh Tết.

Nhìn tuổi tác nàng ấy cũng không lớn lắm nên nàng buột miệng hỏi: “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hồi đại nhân, tiểu nữ tử mười sáu tuổi rồi.”

Chử Linh gật đầu, nhỏ hơn nàng một tuổi.

“Chỗ ta đang thiếu tỳ nữ và trù nương. Nếu cô đồng ý thì ta trả cô hai phần tiền công. Một tháng… ừm, ba lượng bạc.”

Chử Linh nhớ lại lúc ở phủ Đại tướng quân, hình như tiền công của Thúy Hỉ cũng chừng đó.

“Ba lượng!” Nữ tử thốt lên đầy kinh ngạc. Nhiều thế cơ á!

Trương Động nhìn muội muội bên cạnh rồi cắn răng hỏi: “Đại nhân, bên người ngài còn thiếu gã sai vặt không? Đánh xe cũng được. Huynh muội bọn ta không cha không nương, ta thật sự không muốn để muội muội một mình…”

“Thiếu chứ. Cũng giống vậy, một tháng ba lượng bạc được không?” Nàng hỏi ngay.

Trương Động mừng rỡ ra mặt. Lần này mặc kệ huyện lệnh ra sức ngăn cản, hắn quỳ sụp xuống vội nói: “Thảo dân, thảo dân đa tạ đại nhân.”

“Tiểu Hoa, Tiểu Hoa cũng đa tạ đại nhân.”

Chử Linh vốn ra khỏi nha môn để tìm gã sai vặt và tỳ nữ. Giờ tìm được rồi, nàng bèn bảo bọn họ về thu dọn đồ đạc, sau này chuyển vào ở trong phủ nha luôn.

Dù sao phủ nha rộng lớn thế này, ngoại trừ nàng ra thì toàn là quỷ.

Đợi hai người kia đi khỏi, phu tử quỷ nhìn nàng cười hỏi: “Bây giờ đi đâu đây?”

“Kiếm tiền!” Chử Linh xác định mục tiêu xong liền thuê một con lừa, cưỡi lừa đi về phía núi Phi Hạc.

Phu tử quỷ bay lơ lửng bên cạnh, hai người thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu.

“Thực ra tốc độ của Truy Phong nhanh hơn nhiều.” Ông ấy cười nói.

Đương nhiên Chử Linh biết rõ chuyện này. Con ngựa hoang đó dáng vẻ đẹp đẽ lông bóng mượt, tuyệt đối chính là giống tốt. Tốc độ của nó cũng xứng với cái tên mà nàng thuận miệng đặt cho.

Chỉ có điều nàng làm gì dám cưỡi ngựa.

“Phu tử, con lừa này an toàn hơn…”

“Có người bám theo kìa.” Phu tử quỷ quay đầu nhìn lại: “Là vị nhi tử nhà thương nhân kia.”

Tên hoa khổng tước đó hả?

“Bất kể người này có phải đến vì Thụy Vương gia như đại nhân nói hay không, mục đích của hắn vẫn rất rõ ràng. Chính là nhắm vào đại nhân.” Phu tử quỷ nhìn về phía xa, vẻ mặt trầm tư.

Chử Linh nhướng đôi mắt phượng. Chỉ một lát sau nàng liền hỏi: “Một tên nhi tử nhà thương nhân mà lại am hiểu về quan ngân, e rằng gia thế không tầm thường đâu nhỉ.”

Phu tử quỷ không cho ý kiến.

Chử Linh cười nói tiếp: “Đúng lúc ta còn thiếu một sư gia. Nếu hắn muốn tiếp cận ta thì cứ để hắn làm chức đó đi.”

So với việc ngày ngày bị dò xét, chi bằng giữ ngay dưới mí mắt mình.

Gần một canh giờ sau, cuối cùng nàng cũng cưỡi lừa lắc lư dừng lại. Nàng ngẩng đầu nhìn núi Phi Hạc, không khỏi hít vào một hơi khí lạnh: “Đến bậc thang cũng không có.”

Chử Linh hơi ghen tị nhìn phu tử quỷ đang bay lơ lửng, sau đó cam chịu số phận bắt đầu leo núi.

Trước khi đến nàng đã hỏi thăm Trương Động, biết được Nhất Đao Trảm là nơi có hai tảng đá khổng lồ chồng lên nhau. Trông giống như bị người ta một đao chém đứt, vết cắt cực kỳ bằng phẳng.

Đương nhiên Nhất Đao Trảm chỉ là cách gọi của người bản địa, hình như người ngoài thường gọi là đá Hạc Cánh.