“Ta biết thuyền phu đó lớn tuổi rồi, ta cũng biết tên Tiền Tam Dương này chỉ làm chứng giả, trong mắt người ngoài thì tội không đáng bị như thế.”
“Có lẽ còn có người tưởng rằng ta muốn báo thù cho nha hoàn nên mới công báo tư thù đấy.”
Chử Linh nói xong lại trừng mắt nhìn nha hoàn đang quỳ dưới đất. Nàng lấy hết đồ đạc ngân lượng của mình trong tay nải ra.
“Mấy thứ này đúng hết chưa?” Nàng không vui cụp mắt hỏi.
“Hồi tiểu thư, đúng rồi, đúng hết rồi.” Thúy Hỉ vội vàng đáp.
Phu tử quỷ không hiểu: “Đại nhân đã biết rõ, vậy tại sao còn xử như thế?”
“Bởi vì bọn họ phạm tội lừa dối quan phủ!”
Chử Linh đứng dậy, thu dọn đồ đạc cẩn thận. Sau đó nàng châm lửa đốt cái tay nải rỗng kia cho Thúy Hỉ trước mặt nàng ấy.
Nàng lạnh mặt, vẻ mặt đầy giễu cợt: “Chẳng lẽ bọn họ không biết mình đã gián tiếp hại chết một mạng người ư? Bọn họ biết chứ, nhưng bọn họ chẳng để tâm. Thậm chí còn ôm tâm lý cầu may nên mới dám làm chứng giả.”
“Đúng là vậy thật.” Ông ấy bất lực gật đầu.
Chử Linh chẳng hề cảm thấy những người đó đáng thương chút nào: “Nếu sau này cứ nể nang thân thích bằng hữu, nể nang hàng xóm láng giềng mà ai cũng giả câm giả điếc không chịu nói thật, thậm chí còn làm chứng giả. Vậy thì chẳng phải kẻ gϊếŧ người sẽ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật à?”
Phu tử quỷ nhíu mày, không khỏi trầm ngâm suy nghĩ.
Chử Linh biết đây chẳng phải xã hội hiện đại. Thời này không có camera giám sát để làm rõ chân tướng, cho nên nhân chứng là vô cùng quan trọng.
Nếu ai cũng bao che cho nhau không chịu nói thật, thì cái xã hội này sẽ ra sao?
“Phạm lỗi thì còn châm chước được, chứ phạm tội thì không. Người đã phạm tội thì phải trả giá.”
Chúc Linh nói xong, vô cùng hài lòng cầm mười lượng bạc mới có được. Nàng nhìn Thúy Hỉ đầy tiếc nuối rồi nhướng mày: “Xem ra số bạc này thuộc về ta rồi.”
Nàng nhờ người xem ngày chọn đất, rồi nhờ người ở nghĩa trang an táng cho Thúy Hỉ.
Chỉ có điều thi thể đã an táng rồi, nhưng du hồn lại cứ bám theo nàng.
“Tiểu thư, lúc nhị phu nhân mua nô tỳ về nô tỳ đã nói rồi, nô tỳ phải ở bên cạnh hầu hạ tiểu thư cả đời.”
Thúy Hỉ vừa nói vừa lén liếc nhìn Chử Linh, thấy nàng không giận mới nói tiếp: “Nhưng nô tỳ đã nuốt lời nên mới bị trừng phạt. Bây giờ nô tỳ muốn mãi mãi ở bên cạnh tiểu thư!”
Coi như báo đáp ơn của tiểu thư đã giúp nô tỳ nhìn rõ bộ mặt thật của gã nam nhân thối tha kia!
“Muội đã thành quỷ rồi, đừng có hở ra lại nô tỳ này nô tỳ nọ nữa.” Chử Linh thở dài, nhìn Thúy Hỉ đang quỳ trước mặt, đưa tay phải ra định đỡ hờ cho có: “Đứng dậy đi...”
“Ủa, ta chạm được vào muội này?” Nàng hoảng hồn.
Thúy Hỉ cũng giật mình, rụt rè đưa tay ra.
Thật vậy, nàng ấy có thể chạm vào tiểu thư!
Đúng lúc này, phu tử quỷ đi xuyên qua cửa vào phòng. Ông ấy liếc mắt liền thấy hai người đang ngẩn tò te, bèn khẽ ho khan: “Đêm hôm đó ta đã phát hiện ra rồi, thế nên Bạch Tố mới chữa trị cho đại nhân được chứ.”
Chử Linh cứng đờ cổ, ngơ ngác quay đầu nhìn phu tử quỷ: “Ta còn tưởng mình phúc lớn mạng lớn, châm đại vài cái mà tự cứu sống được mình nữa chứ.”
Phu tử quỷ cảm thấy hơi cạn lời.
Rõ ràng tiểu nữ tử này trông ranh mãnh đa mưu, sao có những lúc nhìn lại ngốc nghếch thế không biết.
Lúc này Thúy Hỉ đã đứng dậy sờ chỗ này chạm chỗ kia, sau đó nàng ngẩn người nói: “Ta chỉ chạm được vào tiểu thư chứ không chạm được vào thứ khác. Tiểu thư vẫn phải tìm một tỳ nữ về thôi.”
Chử Linh nhìn chén trà đã không uống được nữa, lại liếc nhìn bộ quan bào dính máu vứt bừa một góc, thở dài thườn thượt. Đúng là vẫn phải tìm một tỳ nữ mới được.
Nhưng mà…
Nàng lại khẽ sờ yết hầu giả của mình, chẳng biết thứ này dùng được đến bao giờ.
“Phải tìm một tỳ nữ ngốc nghếch chút mới được.” Nàng khẽ lẩm bẩm.
Phu tử quỷ liếc nhìn nàng. Sau khi ông ấy nhíu mày trầm tư một lát, dường như cuối cùng cũng hạ quyết tâm: “Ta có thể tìm vật ngụy trang tặng cho đại nhân.”
Chử Linh lập tức ôm chặt lấy mình: “Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy!”
Ông ấy bật cười: “Đương nhiên rồi, tất nhiên ta có điều muốn cầu cạnh.”
Chử Linh cảnh giác nhìn con quỷ trước mặt: “Ngài có mục đích gì đây?”
Ánh mắt ông ấy sáng rực nhìn chằm chằm nàng, mang theo chút kích động khó phát hiện: “Bọn ta phát hiện ra một chuyện, nếu đi theo đại nhân thì hình như muốn đi đâu cũng được.”
Chử Linh nhạy bén bắt được điểm mấu chốt, lập tức mở miệng hỏi: “Trước kia các ngài chỉ có thể hoạt động ở hậu nha thôi sao? Chẳng lẽ trước kia hậu nha này là bãi tha ma hay bãi chôn xác gì đó à?”
Phu tử quỷ im lặng một lát: “Không rõ nữa.”
Chử Linh nhíu mày ngẫm nghĩ một lúc rồi đồng ý: “Được.”
Dù sao nàng cũng coi như chịu ơn người ta mới sống lại được.
Phu tử quỷ mỉm cười nói cảm tạ.
“Đi thôi, chúng ta ra ngoài mua tỳ nữ, mua thêm một gã sai vặt nữa…” Chử Linh tính toán số ngân lượng của mình và thời gian phát bổng lộc lần tới, lẩm bẩm: “Vậy là không được nhận hối lộ nữa đúng không nhỉ.”
Phu tử quỷ khựng lại.
“Đương nhiên không được!” Một bóng trắng lặng lẽ xuất hiện, nhìn Chử Linh với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Ngài đường đường là quan phụ mẫu huyện Tứ Thủy, sao suốt ngày chỉ toàn nghĩ đến mấy thứ tà môn ngoại đạo thế hả.”
Chử Linh nhìn người mới tới, mắt sáng rực lên: “Vị này chắc là Bạch Tố tỷ tỷ rồi nhỉ. Bạch Tố tỷ, ta cũng đâu có muốn vậy, nhưng trên người tổng cộng chỉ còn từng này ngân lượng thôi. Ta cũng đâu dám đem đồ mang từ phủ Đại tướng quân đến đây đi cầm cố.”
Chỉ sợ không cẩn thận liền bị người ta phát hiện tung tích ở huyện Tứ Thủy ngay.