Chương 10: Tóm gọn cả mẻ

Đám người bên ngoài xôn xao ồ lên kinh ngạc, không ngờ lại đúng là Triệu Nhị gϊếŧ người!

Tiền Tam Dương lăn lộn bò tới, khóc lóc thảm thiết: “Đại nhân tha mạng! Đại nhân, đại nhân bọn ta thật sự không biết quan ngân gì hết.”

“Giỏi cho tên Triệu Nhị nhà ngươi, ngươi còn lời gì để nói không?”

Chử Linh đập mạnh kinh đường mộc: “Sát hại mạng người, trộm cắp quan ngân, tội chồng thêm tội!”

“Đại nhân, đại nhân, không phải ta, là Tiểu Tam Tử. Là hắn, là hắn tìm ta, hắn bảo thảo dân làm vậy. Hắn nói, nói…”

Triệu Nhị mặt cắt không còn giọt máu, ngước nhìn vị quan huyện đang ngồi ngay ngắn bên trên. Gã chỉ cảm thấy như trời sắp sập xuống.

“Nói cái gì?” Chử Linh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Triệu Nhị.

Triệu Nhị mấp máy môi, lắp bắp: “Hắn nói… nói đại nhân bị Thúy Hỉ đập vào gáy chết rồi. Nàng ta sẽ mang theo tất cả ngân lượng bỏ trốn cùng hắn.”

“Nhưng… nhưng hắn và Xuân Đào nhà đối diện lại là thanh mai trúc mã, cho nên mới nghĩ… nghĩ rằng…”

Đột nhiên Chử Linh bật cười thành tiếng, khiến đám người Tề Đại không tự chủ được rùng mình ớn lạnh.

“Nghĩ rằng đằng nào tên tham quan này cũng chết rồi, giờ gϊếŧ thêm ả nha hoàn nữa cũng coi như trừ hại cho dân chứ gì?”

“Cho nên Tiểu Tam Tử hẹn người tới, ngươi ra tay đánh chết Thúy Hỉ, sau đó để Tiểu Tam Tử ném xác xuống sông.”

“Sáng sớm hôm sau cha hắn vớt xác lên, tiện thể dẫn ta đi xem Tiểu Tam Tử đang bị thương nặng. Làm vậy ta sẽ nghĩ rằng mọi chuyện chẳng liên quan gì đến hắn, đúng không?”

Phải nói rằng lên kế hoạch kín kẽ không kẽ hở, ra tay với bản thân cũng tàn nhẫn thật.

“Ta, ta không đánh chết Thúy Hỉ. Ta, ta không dám, là Tiểu Tam Tử bồi thêm một nhát búa.” Triệu Nhị nói xong liền gục đầu xuống như mất hết tất cả sức lực.

Chử Linh lại cầm tờ kết quả nghiệm thi trên án thư lên xem. Ở chỗ nàng bỏ sót có ghi rõ ràng mép vết thương bị dập nát, trông không giống như bị đánh một đòn chết ngay.

Đám đông im lặng trong chốc lát rồi lại bắt đầu ồn ào bàn tán không ngớt.

“Mẫu thân Xuân Đào, sao bà lại bỏ đi thế?”

“Xuân Đào nương, bà có biết chuyện này không?”

“Chắc chắn biết rồi. Hồi sáng lúc chúng ta đứng ở bờ sông, bà ta thà đắc tội với đại nhân cũng muốn đỡ cho cha Tiểu Tam Tử mà! E rằng bọn họ đã sớm mắt đi mày lại với nhau rồi.”

“Chậc chậc, đúng là biết người biết mặt không biết lòng mà.”

“...”

Chử Linh lạnh lùng quan sát, đợi đến lúc thích hợp liền lập tức hạ lệnh: “Tề Đại, bắt giữ mẫu thân Xuân Đào lại cho ta. Sau đó ngươi đến nhà Xuân Đào báo tin.”

“Ngươi cứ nói không ai chứng minh được Tiểu Tam Tử vô can trong vụ án này nên bổn quan muốn dùng hình với hắn. Còn nữa, ngươi sai người khác đi bắt phụ tử Tiểu Tam Tử về đây cho ta.”

“Rõ, đại nhân!”

Trong đám đông có người cao giọng hỏi: “Đại nhân muốn tóm gọn cả mẻ à? Nếu Xuân Đào này cũng làm chứng giả, chẳng phải bọn họ đều phải vào nhà lao ư?”

Nàng nhíu mày ngước nhìn, lại là tên hoa khổng tước kia.

“Tiểu Tam Tử và Triệu Nhị là chủ mưu, Tiền Tam Dương là tòng phạm, những kẻ khác đều là bao che dung túng.”

“Đã có một mạng người chết rồi, chẳng lẽ bọn họ còn muốn thoát tội hay gì? Quốc có quốc pháp, bổn quan làm việc theo luật pháp, ngươi có ý kiến gì à?”

Chử Linh lạnh giọng chất vấn, xem chừng khá tức giận.

“Tiểu nhân không dám. Tiểu nhân cảm thấy đại nhân chấp pháp công bằng, là một vị quan tốt.” Hoa khổng tước nói xong, vội chắp tay chạy mất.

Phu tử quỷ lắc đầu, ông ấy cảm thấy người kia còn quá trẻ tuổi nên để lộ nhiều sơ hở: “Tên nhi tử nhà phú thương này, ta chẳng thấy hắn sợ hãi chút nào. Hắn chỉ đang giả vờ mà thôi.”

“Ba lần bốn lượt khiến ta chú ý đến, hắn đang nhắm vào ta à? Là người của Thụy Vương gia?” Chử Linh lầm bầm một câu, sau đó xua tay mặc kệ.

Thôi bỏ đi.

Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Nếu Thụy Vương gia thực sự tìm đến tận cửa, nàng còn dám từ chối hay sao?

Phu tử quỷ nhìn Chử Linh thoáng nhíu mày, ánh mắt đánh giá nàng hơi kỳ quái.

Chẳng mấy chốc, đúng như nàng dự đoán, Xuân Đào tới nơi liền khăng khăng làm chứng rằng tối qua Tiểu Tam Tử ở cùng nàng ta.

Hai người thổ lộ tâm tình cả đêm, nàng ta có thể làm chứng.

“Cô có biết cha Tiểu Tam Tử đã nói hắn đi hái thuốc ngã gãy chân không? Hắn đã gãy chân như vậy rồi, thế mà còn trèo tường vào nhà lén lút gặp cô cả đêm được à?” Chử Linh buồn cười hỏi.

Sắc mặt Xuân Đào trắng bệch.

Thúy Hỉ bỗng nhiên hét lên dọa nàng giật nảy mình: “Tiểu thư, tiểu thư, miếng ngọc lộ ra trong đai lưng nàng ta kìa.”

Chử Linh bình tĩnh nhìn miếng ngọc kỹ hơn, nhưng vẫn không nhịn được kín đáo lườm Thúy Hỉ.

Sau đó nàng nhìn sang Xuân Đào, lạnh lùng lên tiếng: “Miếng ngọc trong đai lưng cô là vật phụ mẫu để lại cho ta, trên đó còn có chữ của ta. Cô dám ngang nhiên mang đến trước mặt ta như vậy à?”

Xuân Đào kinh hoàng ngẩng đầu. Lúc ấy nàng ta thấy miếng ngọc này quá đẹp, cứ mân mê mãi không nỡ buông tay.

Kết quả vừa nghe tin Tiểu Tam Tử bị bắt, nàng ta chẳng thèm nghĩ ngợi liền chạy tới làm chứng ngay.

Lần này xong rồi, xong hết rồi.

Chử Linh cũng không rõ luật pháp Đại Chu cho lắm. Thế nên nàng nghe theo lời nhắc nhở của phu tử quỷ, phán Triệu Nhị và Tiểu Tam Tử tội chết.

Còn tòng phạm Tiền Tam Dương, thuyền phu và những người liên quan thì bị đày đến biên cương lao động khổ sai.

Riêng Xuân Đào, mẫu thân Xuân Đào và thê tử Tiền Tam Dương… Niệm tình bọn họ chưa gây họa lớn, Chử Linh định nhốt bọn họ một thời gian. Sau đó đày đến nơi khổ hàn lao dịch một năm, coi như trừng phạt.

Hậu viện phủ nha.

“Đại nhân phán không sai, chỉ là khiến người ta cảm thấy hơi thiếu tình người.” Phu tử quỷ nhìn Thúy Hỉ đang quỳ run rẩy, lại nhìn sang Chử Linh đang lục tìm trong tay nải.