Mười hai giờ đêm.
Sở Linh đang dùng ngón tay lướt qua một trang tiểu thuyết. Cuối cùng cô cũng đọc đến chương áp chót của bộ truyện “Phượng Chủ Thiên Mệnh”.
Nữ phụ chuyên gây chuyện Chử Linh bị một mũi tên bắn xuyên tim, chết dưới vó ngựa của loạn quân, vô cùng thê thảm.
“Nữ phụ này nhảy nhót tưng bừng ghê thật, cuối cùng nàng ta cũng chết rồi.”
“Cơ mà cái tên đồng âm với mình này, nghe xui xẻo thật.”
Sở Linh vừa nói vừa tiện tay lật sang trang khác, nhưng cô phát hiện tác giả chưa đăng chương mới, chỉ ghi là còn tiếp.
Cô nhẹ nhàng xoa bóp cái cổ mỏi nhừ, tiện tay đặt điện thoại lên tủ đầu giường. Nhưng cô vừa thả lỏng tay, điện thoại đã rơi xuống đất.
Sở Linh lười bật đèn nên mò mẫm trong bóng tối. Đột nhiên, cả căn phòng rung lên, bức ảnh nghệ thuật khổng lồ treo ở đầu giường đổ ập xuống.
Một tiếng “rầm” vang lên, trước mắt cô bỗng tối sầm.
…
Giờ Tý, nửa đêm.
Nha hoàn Thúy Hỉ luống cuống chân tay, vừa lăn vừa bò xông vào phòng. Vừa nhìn thấy bóng người treo trên xà nhà, nha hoàn vô thức phát ra tiếng hét thảm thiết.
“A…”
Người treo trên xà nhà có thân hình mảnh khảnh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch. Đôi mắt phượng thường ngày trông rất lanh lợi, lúc này lại trợn trừng, trông vô cùng đáng sợ.
Bộ quan phục trên người cô rộng thùng thình, trông chẳng khác gì một linh hồn cô độc lơ lửng, lắc lư qua lại trông cực kỳ rùng rợn.
Tên bổ khoái đi cùng trợn tròn hai mắt, mềm nhũn chân, ngã ngồi xuống đất, hồn bay phách lạc chỉ vào người trên xà nhà:
“Thúy, Thúy Hỉ tỷ tỷ, đại, đại nhân, ngài ấy…”
Thúy Hỉ cố nén nỗi sợ trong lòng, vội vàng gọi người đưa người xuống. Nàng ấy run rẩy bước đến thăm dò hơi thở…
“Ủa, còn thở mà?”
“Mau, mau tìm đại phu!”
“Mau mời đại phu đến xem cho tiểu… Đại nhân.”
Thúy Hỉ vội xua người đi mời đại phu, nàng ấy hoảng sợ đến mức nước mắt rơi lã chã.
Lúc này, Sở Linh bị tiếng la hét đánh thức. Cô từ từ mở mắt ra. Vừa ngẩng đầu, cô đã thấy sợi dây thừng bị đứt. Sau đó, cô nhìn xuống dưới thì thấy chiếc ghế đẩu bị đá ngã.
Nhờ ánh nến yếu ớt bên cạnh bàn, cô thấy một người mặc trang phục màu xanh biếc, ăn mặc như một nha hoàn, đang khóc lóc thảm thiết nhìn mình.
“Tiểu thư!”
Thúy Hỉ vội lau nước mắt, mừng rỡ gọi cô. Sau đó, Thủy Hỉ lập tức hoảng loạn, đóng cửa phòng lại, đỡ Sở Linh ngồi dậy.
“Tiểu thư, ngài muốn tìm đến cái chết sao không dẫn nô tỳ đi cùng?”
“Ngài đi rồi, nô tỳ cũng không sống nổi đâu.”
Sở Linh định mở miệng nhưng cổ lập tức đau nhói. Cô cẩn thận đưa tay lên sờ, cổ cô như bị kim châm, đau đến mức giọng nói cũng khàn đi.
“Cô gọi ta là tiểu thư?”
“Phui phui phui, là nô tỳ nói sai, là đại nhân, là đại nhân.” (Tôi đã đổi "phì phì phì" thành "phui phui phui" cho thuần Việt hơn).
“Nô tỳ nhất thời nóng vội, xin tiểu… Đại nhân tha cho nô tỳ.”
Thúy Hỉ hoảng sợ vội vàng quỳ xuống xin tha. Giọng nói the thé vì sợ hãi của nha hoàn khiến đầu Sở Linh đau nhức.
Cô vô thức sờ ra sau thì gáy sưng lên một cục, cảm giác đau âm ỉ khiến đầu óc cô càng hỗn loạn hơn.
Sao mình lại ở đây?
“Đại nhân, tuy bây giờ phủ tướng quân đã bị niêm phong, lão tướng quân cũng bị gϊếŧ rồi. Nhưng hộ tịch của đại nhân không có vấn đề gì cả.”
“Hơn nữa, đến giờ cũng chẳng có ai đến tra xét ngài, chắc là không sao đâu.”
“Nhưng lỡ như bị liên lụy… Hay, hay là chúng ta bỏ trốn đi?”
Thúy Hỉ nắm chặt vạt áo quan phục của Sở Linh, vẻ kinh hoàng sợ hãi lộ rõ trong đôi mắt. Nàng ấy trông mong nhìn Sở Linh.
Sở Linh sững sờ. Phủ tướng quân bị niêm phong, lão tướng quân bị gϊếŧ rồi? Sao lại giống tình tiết mở đầu của “Phượng Chủ Thiên Mệnh” thế này?
“Nam tử trong phủ tướng quân đều bị đưa đi đày, nữ quyến đều bị đưa vào Giáo Phường Ty hết à?” Sở Linh kinh ngạc hỏi.
*Giáo Phường Ty: Nơi ở riêng của những người chuyên làm nghề ca, nhạc, múa.
Thúy Hỉ lập tức gật đầu, nức nở đáp:
“Đúng vậy đại nhân, lúc trước nô tỳ còn lo lắng đại phu nhân sẽ bảo chúng ta cứu đại tiểu thư ra.”
“Nhưng bây giờ chẳng có tin tức gì truyền đến, xem ra đại phu nhân đã quên chúng ta, hoặc không trông mong gì vào chúng ta nữa rồi.”
Sở Linh kinh hoảng, đôi mắt trợn trừng, cuối cùng cô cũng hiểu có gì đó không ổn.
Hình như cô xuyên sách rồi, xuyên vào nữ phụ độc ác có tên đồng âm với mình, Chử Linh.
Chử Linh này vì để tiếp cận người trong mộng, đã thông qua mối quan hệ của chi trưởng để cải trang thành nam tử, quyên tiền mua một chức quan.
Nguyên chủ vốn định chờ đến hội hoa đăng để cố ý tiếp cận người thương, diễn một màn thề non hẹn biển dưới trăng, tác thành chuyện tốt.
Kết quả, nàng ta mới mua chức quan được một tháng, phủ tướng quân đã đột nhiên bị tra xét vì tội cấu kết với ngoại địch. Trai tráng trưởng thành trong nhà, kẻ thì chết, người thì bị đưa đi đày. Còn nữ chính, tức đại tiểu thư, thì bị đưa vào Giáo Phường Ty.
Nhưng đây chỉ là giai đoạn quá độ, sau này nữ chính sẽ rời khỏi Giáo Phường Ty rồi đi thẳng đến nơi lưu đày, thu phục người trong gia tộc, thành lập tổ chức giang hồ lớn nhất.
Sau đó, nàng ta gặp gỡ và yêu nam chính. Họ cùng nhau lật đổ triều đại cũ, thành lập triều đại mới, cứu được người thân trong Giáo Phường Ty, nhận được một cái kết viên mãn.
Còn Chử Linh, với tư cách là nhân vật phản diện độc ác nhất truyện, vừa yếu đuối lại vừa thích tự tìm đường chết.
Ba lần bốn lượt được nữ chính tha mạng, nhưng Chử Linh lại bán đứng tin tức về kho vũ khí của nữ chính cho Thụy Vương gia. Cuối cùng nàng ta bị một mũi tên bắn xuyên tim mà chết.
Phải nói rằng, nàng ta là loại nhân vật phản diện nhảy nhót đến tận phút cuối cùng, khiến người ta ghê tởm.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Sở Linh trắng bệch. Cô nên nhanh chóng thu dọn đồ đạc để chạy lấy người.
Đúng lúc này, đại phu được mời đã đến.
Vị đại phu đó có vẻ không vui lắm, chỉ hơi ngước mắt nhìn Sở Linh, bắt mạch rồi nói:
“Trên cổ chỉ là vết thương ngoài da, uống ít thuốc là khỏi thôi.”
Nói xong, ông ta để lại một đơn thuốc rồi bỏ đi.
(Từ chương sau, tác giả thống nhất để tên Chử Linh nha, mình để ngôi ba là nàng.)