Chương 61: Bạn trai cũ ooc rồi

"Đời trước y bị cậu lừa đến thảm như vậy, chắc chắn là hận cậu vô cùng, thế mà còn tìm cậu hợp tác?"

"Vốn dĩ hợp tác là việc không cần quan tâm đến tình cảm, chỉ cần nhất trí về mục tiêu và lợi ích là có thể thành đối tượng hợp tác của nhau, đây là đạo lý rất đơn giản."

Hệ thống bị tính phức tạp của nhân loại làm trợn mắt há mồm, cuối cùng chỉ có thể lẩm bẩm: "Tôi cảm thấy y không chỉ đơn giản là hận cậu......"

"Không sao cả, tôi nhận chiếc nhẫn này chính là đã đồng ý thỏa thuận hợp tác, đối với đồng minh, tôi luôn rất đáng tin cậy."

Tối hôm đó, Lâm Viễn Ngạn cố ý bị giá sách đập trúng, trong hỗn loạn, y nhéo ngón giữa của Trình Mộc Quân một cái thật mạnh, thêm cả câu nói khi đeo nhẫn lên.

Tất cả đều truyền đạt một ý tứ, ván cờ này, vốn đã có kết quả như vậy.

Thật ra, nếu lúc ấy không phải Nguyễn Miên vô tình dẫn phát hoả hoạn, thì chắc là Lâm Viễn Ngạn cũng sẽ làm gì đó để giá sách đập trúng mình.

Tàn nhẫn, liều lĩnh.

Nguyên nhân cũng rất đơn giản, giá sách bằng gỗ đặc đó vốn đã cố định sát bức tường, với sức lực của Nguyễn Miên cơ bản là không thể làm nó đổ xuống.

Trước đó, khi Lâm Viễn Ngạn mò mẫm phía sau cái giá để lấy chìa khóa, Trình Mộc Quân đã phát hiện một góc của giá sách hơi chếch lên, có lẽ là phía sau có lót thứ gì đó, chỉ cần kéo một cái sẽ đổ rạp.

Mà lúc đó, hắn và Lâm Viễn Ngạn hoảng loạn đi tìm chìa khóa trong hoả hoạn, vô tình làm đổ giá sách, đây là một lời giải thích rất hợp logic.

Lâm Viễn Ngạn phí nhiều tâm tư như vậy, mục đích của tất cả các hành động đều chỉ hướng về một phía.

Bệnh viện.

Lần trước, sau khi nhập viện, Lâm Viễn Ngạn đã trở nên giống y đúc trong tiểu thuyết, não tàn chỉ biết sủng, à không, đại lão tàn tật.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Trình Mộc Quân nghe máy, bên trong truyền đến tiếng của Lâm Dật Hành.

"Anh Mộc Quân, anh vẫn nên vào đây xem thì tốt hơn."

Trình Mộc Quân cất điện thoại, đút tay vào túi áo khoác, đi thẳng về phía phòng bệnh, giống như không hề bất ngờ khi Lâm Dật Hành gọi điện.

Ở cửa có hai vệ sĩ canh giữ, đang định cản, lại thấy Trình Mộc Quân vươn tay trái, quơ quơ mấy cái.

Hai người buông tay, Trình Mộc Quân đẩy cửa vào.

Đây là một phòng bệnh rất xa hoa, bên ngoài là phòng khách, bên trong mới là phòng bệnh.

Một loạt những tiếng hỗn loạn ầm ĩ truyền đến từ trong phòng bệnh, phòng khách không có ai, hẳn là mọi người đều đang ở phòng bệnh.

Tay Trình Mộc Quân vẫn ở trong túi áo khoác, khi đi ngang qua TV đối diện sô pha trong phòng khách, hắn ngừng lại, ngón tay lướt qua phía dưới.

Sau đó hắn mới đi vào phòng bệnh.

Mới đẩy cánh cửa khép hờ ra đã nhìn thấy Nguyễn Miên liên thanh hỏi bác sĩ: "Nhưng mà vừa nãy anh ấy tỉnh lại thật mà, anh ấy còn mở to mắt nhìn tôi một cái nữa, ông nhìn lại đi?"

Bác sĩ: "Người hôn mê cũng có khả năng mở mắt, nhưng chuyện mày không đại diện cho việc cậu ấy đã khôi phục ý thức, đây chỉ là một loại phản xạ có điều kiện......"

Nguyễn Miên vẫn đang hỏi, bác sĩ thì tiếp tục trả lời.

Trình Mộc Quân nghe vài câu xong cũng biết được ngọn nguồn. Đại khái là Nguyễn Miên bưng nước ấm đến, muốn dùng tăm bông thấm ướt môi Lâm Viễn Ngạn, rồi lại phát huy nghệ thuật truyền thống, chân trái đá chân phải, bổ nhào một cái, nguyên thau nước hắt hết lên mặt Lâm Viễn Ngạn.

Lúc ấy, Lâm Viễn Ngạn mở mắt ra nhìn một cái, sau đó lại nhắm mắt lần nữa.

Nguyễn Miên lập tức kích động gọi bác sĩ, dây dưa đến bây giờ.

Lâm Dật Hành ở bên cạnh trợn mắt há mồm không biết làm sao, muốn kéo Nguyễn Miên đi lại bị làm lơ hoàn toàn.

Mà mẹ Lâm ngồi ở mép giường lại không hề để ý đến trò hề này, ngơ ngác nhìn chằm chằm Lâm Viễn Ngạn.

Bảo sao Lâm Dật Hành lại tìm cứu binh, chắc là cậu ta vẫn chưa từng thấy trường hợp nào đáng sợ như thế.

Trình Mộc Quân đứng ở cửa mấy phút cũng không có ai phát hiện hắn đã đến. Cái hắn muốn chính là thời cơ này, có thể làm vài thứ.

"Được rồi." Trình Mộc Quân đi qua kéo Nguyễn Miên ra, "Câm miệng."

Nguyễn Miên ngạc nhiên, chạm mắt với Trình Mộc Quân, nhớ đến nỗi đau ngày đó như phản xạ có điều kiện.

Cậu buông tay áo của bác sĩ ra, lui về phía sau mấy bước, nước mắt lưng tròng.

Bác sĩ chạy trối chết.

Trình Mộc Quân liếc Nguyễn Miên một cái, thò lại gần, thấp giọng nói: "Nuốt nước mắt về hoặc là bị tôi đánh khóc, chọn một cái."

"Ưm ——" Nguyễn Miên che miệng lại, liên tục lắc đầu, sau đó lui đến góc sô pha, cúi đầu làm một cây nấm tự kỉ.

Cuối cùng phòng bệnh cũng an tĩnh lại.

Dường như đến bây giờ mẹ Lâm mới hoàn hồn, nhíu mày nhìn Trình Mộc Quân, nói: "Cậu tới làm gì?"

Trình Mộc Quân thong thả đi qua, hắn rút một tờ khăn giấy, tỉ mỉ lau khô vệt nước trên mặt Lâm Viễn Ngạn.

Thế là chiếc nhẫn cứ lắc lư trước mặt mẹ Lâm.

"Tôi là vị hôn phu của Lâm Viễn Ngạn, sao lại không thể tới?"

Trình Mộc Quân nhướng mày, nở nụ cười.

Mẹ Lâm đột ngột đứng lên, một gương mặt cực kỳ quen thuộc bỗng hiện ra trước mắt. Trong ký ức, gương mặt đó cũng nở một nụ cười như thế, nói một câu tương tự.

"Tôi là bạn trai của anh ấy, tại sao không thể tới?"