Tức thật, Giang Tiêu Ninh càng bước nhanh hơn.
Nhưng dù Thượng tướng không vui, Bàng Số lại mang theo tâm trạng kích động khó kìm nén mà sánh bước bên cạnh Giang Tiêu Ninh.
Nghe nói một sĩ quan khác cũng được Đế quốc sắp xếp như mình lại không muốn làm cấp phó cho Thượng tướng, Bàng Số không tài nào hiểu nổi.
Đó là cấp phó của Thượng tướng cơ mà! Sao lại có sĩ quan không muốn làm cấp phó của Thượng tướng chứ! Trừ Thượng tướng ra.
Nhưng phó quan kia nghĩ thế nào cũng chẳng hề ảnh hưởng đến tâm trạng phấn khích tột độ của Bàng Số lúc này.
Dù sao thì hắn cũng là người chủ động xin đến đây.
"Thượng tướng." Nghĩ đến đây, Bàng Số không khỏi ưỡn ngực, không nhịn được muốn thể hiện trước mặt thiếu niên: "Ngài... ngài..."
Vốn dĩ hắn định hùng hồn bày tỏ với thần tượng của mình, kể lể về sự ngưỡng mộ bấy lâu và nỗi chấn động khi từng thấy cậu trở về từ chiến trường trên Tinh Võng.
Nhưng tên khờ này vừa mở miệng, lời nói đã đột ngột rẽ sang một hướng khác: "Ngài có chút khác so với đoạn phim tôi xem trên Tinh Võng... Trong đoạn phim trên Tinh Võng, trông ngài có vẻ cao lớn hơn."
Bàng Số gãi đầu, một tay ôm dung dịch dinh dưỡng vẫn không quên tìm lời bào chữa cho Giang Tiêu Ninh: "Tôi hiểu rồi, Thượng tướng, chắc chắn là lúc đó ngài đứng trên cơ giáp, mọi người đều phải ngẩng đầu nhìn lên, nên mới khiến dáng người ngài cao hơn!"
"Đúng đúng, còn cả vấn đề góc quay của máy ảnh nữa, ngoài đoạn phim đó ra ngài cũng không thường xuyên xuất hiện..."
"Im miệng." Giang Tiêu Ninh không thể nhịn được nữa, cuối cùng cũng cắt ngang lời Bàng Số: "Yên lặng cho tôi!"
"Rõ, Thượng tướng!" Bàng Số giật nảy mình, đứng nghiêm nói.
Giang Tiêu Ninh nén giận để người ta mang dung dịch dinh dưỡng đến trước một tòa ký túc xá, rồi bắt đầu đuổi người: "Được rồi, đến đây thôi."
"Vâng, Thượng tướng." Bàng Số đặt túi đồ nặng trịch xuống, chào tạm biệt Giang Tiêu Ninh rồi quay người rời đi.
Đợi Bàng Số đi rồi, Giang Tiêu Ninh mới xách túi đồ lên đi về.
Vì tức giận nên đi lố, quên mất siêu thị ở ngay dưới lầu ký túc xá của mình, giờ lại phải đi ngược lại.
Giang Tiêu Ninh càng tức hơn.
Phẩm giá cuối cùng của cậu là, chết cũng không hỏi hệ thống chiều cao của Bàng Số là bao nhiêu.
Cậu không hề muốn biết chiều cao của Bàng Số, một chút cũng không!
Con mèo Hệ thống đang ngồi ngay ngắn trên người Giang Tiêu Ninh lúc này không dám hó hé.
Vì nó cảm nhận được ký chủ đang rất tức giận.
Thế là con mèo Hệ thống im thin thít trịnh trọng viết vào cuốn nhật ký "Làm thế nào để hòa hợp với ký chủ" của mình:
[Ký chủ thật sự rất để tâm đến hình tượng, vô cùng vô cùng để tâm, tuyệt đối đừng nhắc đến những lời làm tổn hại hình tượng của cậu ấy trước mặt cậu ấy.
Nếu không, cậu ấy sẽ tức giận như một con mèo xù lông.]
Viết xong nét bút cuối cùng, con mèo Hệ thống vẫy vẫy cái đuôi mà người khác không nhìn thấy được, rồi lại ngồi ngay ngắn trên vai ký chủ.
Bên cạnh, Giang Tiêu Ninh vẫn đang xách túi dung dịch dinh dưỡng.
May mà cậu đi lố không xa, chỉ cần đi thêm một đoạn ngắn nữa là đến dưới lầu ký túc xá, không ngờ đúng lúc này, đường của Giang Tiêu Ninh bị chặn lại.
Là hai Alpha.
Cậu không để ý, cũng không biết hai tên Alpha này xuất hiện từ lúc nào. Cậu theo bản năng xách đồ đi sang trái định tránh, không ngờ hai gã Alpha đó lại cố tình đi theo, chặn trước mặt Giang Tiêu Ninh một lần nữa.