Thế giới 1 - Chương 7: Một đóa hoa giữa bầy Alpha

Lời nó vừa dứt, Giang Tiêu Ninh lập tức quay phắt lại, mắt không chớp nhìn chằm chằm hệ thống.

Dù giờ phút này cậu chẳng nói tiếng nào, vẻ mặt vẫn như thường, nhưng hệ thống đã sớm trú ngụ trong biển ý thức của ký chủ, vẫn có thể hiểu rõ tâm trạng của cậu thông qua đôi đồng tử đen tuyền tưởng chừng phẳng lặng như mặt hồ, nhưng thực chất lại toát ra hơi lạnh buốt giá kia.

... Nhảy cái gì mà nhảy! Mày mới nhảy đó!

Hệ thống hiểu.

Ngay từ lúc thấy ký chủ phải lén lút liếc nhìn xung quanh xem có ai không rồi mới dám nhón chân, nó đã hiểu rồi.

Ký chủ là một nam thần lạnh lùng rất để tâm đến hình tượng. Hình tượng lạnh lùng của nam thần không thể bị tổn hại, thế là hệ thống quyết định lấy mình làm gương, nhanh chóng đứng dậy, nhảy tưng tưng hai cái trên vai Giang Tiêu Ninh rồi lại ngồi xổm xuống: [Như vầy nè, ký chủ.]

Giang Tiêu Ninh: "..." Cậu quyết định tạm thời không giao tiếp với hệ thống nữa.

Thế nhưng ngay giây sau, một giọng nam đột ngột vang lên bên tai Giang Tiêu Ninh: "Cậu muốn lấy thứ này à?"

Chất giọng trầm hùng hậu vang lên bất thình lình như tiếng sét đánh ngang tai, khiến Giang Tiêu Ninh đang bám trên kệ hàng phải giật mình quay người lại, theo bản năng lùi mấy bước rồi mới từ từ ngẩng đầu.

Thiếu niên giật mình lùi vội về sau, đôi môi mỏng nhạt màu mím chặt, đôi mắt hoa đào với đuôi mắt xếch lên một đường cong lạnh lùng giờ đây đang mở to tròn xoe, con ngươi đen láy đầy căng thẳng và bất an cảnh giác nhìn mình.

Điều này khiến tên Alpha cao lớn đang cầm chai dung dịch dinh dưỡng vị dâu tây phải sững người.

Một ý nghĩ không hợp hoàn cảnh chợt nảy ra trong đầu hắn.

Trông cậu cứ như một con mèo bị dọa cho xù lông.

Chỉ là ý nghĩ này đã bị tên Alpha cao lớn đá bay đến tận hành tinh G24 xa xôi ngay khi nhìn rõ dung mạo của thiếu niên, vẻ mặt hắn từ ngỡ ngàng chuyển sang kinh ngạc, lời sắp nói ra cũng nuốt ngược vào trong họng, rồi lắp ba lắp bắp: "Thượng... Thượng tướng..."

Thượng... tướng?

Giang Tiêu Ninh hơi ngẩn ra, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, gật đầu đáp một tiếng "Ừm" mà chẳng biểu lộ cảm xúc gì.

"Thượng... Thượng tướng..." Tên đàn ông rõ ràng vẫn còn chìm trong dư âm của cơn chấn động, nói năng vẫn cà lăm: "Ngài... ngài... sao ngài lại..."

Hắn đột ngột im bặt, dường như nhận ra lời mình sắp nói không nên nói. Hắn bỗng ưỡn thẳng ngực, chào Giang Tiêu Ninh theo một kiểu chào tiêu chuẩn trong quân đội: "Báo cáo Thượng tướng, Bàng Số đến trình diện!"

[Ký chủ, Bàng Số là phó quan mà Đế quốc sắp xếp cho Hạ Tùng.] Hệ thống kịp thời cung cấp thông tin về tên Alpha trước mắt.

Đế quốc sắp xếp...

Giang Tiêu Ninh có chút ấn tượng về chuyện này.

Trong nguyên tác, với quân hàm Thượng tướng cấp tinh hệ của Hạ Tùng, số phó quan tiêu chuẩn cho vị trí này đủ để lập thành một trung đoàn, thậm chí còn có thể chọn ra một đoàn trưởng phó quan. Nhưng vì chức vụ phó quan cũng chẳng khác gì trợ lý, mà Hạ Tùng bẩm sinh đã không thích có người đến gần nên chẳng có phó quan nào cả.

Vì lẽ đó, để có thể bố trí một phó quan bên cạnh vị Thượng tướng Tinh tế, các lãnh đạo cấp cao của Đế quốc ai nấy đều rầu bạc cả đầu.