Thế giới 1 - Chương 10: Một đóa hoa giữa bầy Alpha

"Không nghe thấy tôi nói gì à?" Giang Tiêu Ninh cao giọng: "Nếu không điếc thì đừng cản đường."

Một trong hai tên Alpha cuối cùng cũng ngẩng đầu, gã có mái tóc vàng, sống mũi tẹt, trên mặt nở một nụ cười giễu cợt. Nhưng gã không nhìn Giang Tiêu Ninh, mà nhìn sang bạn đồng hành: "Ối chà, omega bé nhỏ nổi giận kìa."

Hai tên Alpha cùng phá lên cười.

Giang Tiêu Ninh im lặng đứng đó, không nói thêm lời nào.

"Mày có biết đây là đâu không?"

Gã Alpha tóc vàng bước lên một bước: "Đây là học viện Alpha, cấm omega vào, cho dù là mày muốn tìm bạn trai nhỏ của mình thì cũng không được vào đâu nhé."

Lời gã vừa dứt, hai tên Alpha lại phá lên cười một trận nữa.

Giang Tiêu Ninh vẫn không lên tiếng.

Chuyện bị chặn đường cậu không phải chưa từng trải qua, nhưng sau khi lên đại học thì không còn xảy ra nữa.

Còn trước đại học...

Giang Tiêu Ninh thu hồi suy nghĩ, không nghĩ đến chuyện cũ nữa.

"Hệ thống, bây giờ tôi có sức mạnh tinh thần cấp S trở lên đúng không?" Cậu nghiêng đầu hỏi con mèo trắng nhỏ chỉ mình cậu nhìn thấy.

[Đúng vậy ký chủ, hiện tại trong Đế quốc không có ai mạnh hơn ngài đâu.]

Con mèo Hệ thống nhận ra vấn đề, nghiêm túc trả lời: [Đừng lo ký chủ, cho dù ở thế giới của ngài ngài là một con gà yếu, thì ở đây, ngài đã sở hữu sức mạnh tinh thần siêu cấp S của Hạ Tùng rồi.]

Giang Tiêu Ninh gật đầu: "Lần sau những lời thừa thãi có thể không cần nói."

Nói xong, cậu liền quay sang nhìn gã Alpha không biết sống chết kia.

"Ối chà, Omega nhỏ này còn trừng mắt với tao nữa à?" Gã Alpha tóc vàng huých khuỷu tay vào bạn đồng hành, tiếng cười càng thêm vang dội, gã sải bước về phía Giang Tiêu Ninh.

"Trừng người cũng hung dữ ghê nhỉ?" Gã đút hai tay vào túi quần, nhìn Giang Tiêu Ninh từ trên xuống dưới: "Sao? Muốn đánh tao à..."

Lời của gã Alpha tóc vàng chưa dứt, Giang Tiêu Ninh đã tung một cú đấm tới.

Chỉ nghe một tiếng "bốp", vẻ mặt của gã Alpha tóc vàng vẫn còn dừng lại ở sự kinh ngạc khi bị một omega đấm, cứ thế mở trừng trừng mắt mà ngã thẳng xuống.

"Rầm."

Tiếng gã Alpha tóc vàng ngã xuống đất khiến gã Alpha còn lại há hốc mồm.

Gã không thể tin vào cảnh tượng trước mắt, hai chân bắt đầu run rẩy.

"Mày... mày..."

Gã Alpha run rẩy một hồi lâu cũng chẳng nói nên lời.

"Sinh viên mới?" Giang Tiêu Ninh vừa nhìn phản ứng của bọn họ đã biết hai người là sinh viên mới nhập học.

Kellys là học viện hệ bốn năm, Hạ Tùng năm nào cũng ở trong trường, cho dù không phải lớp hắn ta dạy, không ít Alpha cũng sẽ vì mến mộ mà đến xem hắn ta giảng bài, không thể có chuyện Alpha không nhận ra hắn ta.

Trừ phi là Alpha mới nhập học năm nay chưa kịp gặp hắn ta.

Bị Giang Tiêu Ninh hỏi vậy, gã Alpha kia gật đầu như gà mổ thóc: "Vâng... vâng..."

Cùng lúc đó, Bàng Số nhớ ra mình còn có việc muốn hỏi Tướng quân nên vội vàng quay lại, khi thấy cảnh này cũng đứng hình, chết trân nhìn gã Alpha bất tỉnh nhân sự trên đất: "Thượng... Thượng tướng..."

"Đến đúng lúc lắm." Đối với Bàng Số đi rồi quay lại, Giang Tiêu Ninh hiếm khi thấy thuận mắt hơn một chút, hất cằm: "Liên lạc với phòng y tế của trường. Đưa hắn vào khoang y tế điều trị."

"Vâng, thưa Thượng tướng." Bàng Số vội vàng gật đầu.

"Còn nữa." Cậu liếc gã Alpha vẫn còn đứng tại chỗ run lẩy bẩy: "Đưa tên Alpha kia đến phòng giáo vụ xử lý kỷ luật đi."

"Vâng, thưa Thượng tướng."