Chương 103

Tuy nhiên, anh vẫn mở tuyển tập tác phẩm của đối phương ra xem.

Lúc này anh mới phát hiện, người này quả thực là một vũ công chuyên nghiệp, hơn nữa danh tiếng xem ra cũng không hề nhỏ.

Vì vậy, lời tuyên chiến này của gã mới không ngừng tăng nhiệt, nhận được sự ủng hộ của rất nhiều fan đội Cự Thạch, người hâm mộ riêng của gã, thậm chí cả người qua đường.

Khí thế của đối phương rất hung hăng, mang theo một vẻ tự cho là đúng khó hiểu và thái độ kẻ cả, ngạo mạn.

Văn Tắc suy nghĩ một lát, vẫn quyết định nói chuyện này cho Tiểu Tuyết Cầu biết một tiếng, để tránh cậu bị bất ngờ trên sân bóng.

Thắng thua không quan trọng, nhưng không thể để ảnh hưởng đến tâm trạng.

Cố Bồng mua sắm xong liền tiếp tục xem bộ phim dở tệ về chiến tranh giữa các vì sao.

Không lâu sau, Văn Tắc chọc chọc vào bụng cậu, cho cậu xem một hình ảnh về cuộc đấu vũ đạo.

Anh lại vẽ một cái sân bóng, vẽ một người đang nhảy ở khu khán đài đối thủ, sau đó vẽ Tiểu Tuyết Cầu ở khu khán đài bên mình.

Người nhảy bên khán đài đối thủ làm một tư thế khıêυ khí©h về phía này, cuối cùng Văn Tắc viết thêm thời gian thi đấu.

Anh dùng ngón tay chỉ chỉ vào ảnh đại diện của người dùng kia trên màn hình quang học. Sau một loạt thao tác chậm rãi như vậy, Tiểu Tuyết Cầu cuối cùng cũng từ trạng thái lơ mơ hiểu chuyển sang ánh mắt ngây thơ dần tóe lửa.

Cố Bồng hiểu rồi, Văn Tắc đang nói có một fan hâm mộ của đội đối thủ muốn thách đấu với cậu, thời gian chính là trận đấu ngày kia, gặp nhau trên khán đài!

Có điều trình độ vẽ vời này của Văn Tắc cũng tệ quá đi mất, cậu đâu có béo tròn một cục như vậy.

Tiểu Tuyết Cầu: “Hừ!”

Khán đài thì khán đài, ai sợ ai chứ?

Hàng thật hàng giả cứ lôi ra thử là biết ngay.

Tự tin thì không sao, nhưng không thể tự phụ.

Văn Tắc cảm thấy Tiểu Tuyết Cầu bây giờ chính là đang ở trạng thái tự phụ.

Anh mở tuyển tập tác phẩm của người thách đấu cho Tiểu Tuyết Cầu xem, phòng trường hợp cậu không có chuẩn bị tâm lý để thua một cách thê thảm.

Cố Bồng chắc chắn không phải là kẻ tự phụ.

Ban đầu cậu còn xem rất nghiêm túc, dù sao tổ tiên cũng dạy rồi, biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Chỉ có điều, anh chàng này nhảy cũng không có gì đặc sắc lắm, cứ tầm tầm như nước chảy thôi.

Tiểu Tuyết Cầu lắc lắc móng vuốt, tỏ vẻ: Không thành vấn đề!

Ngay sau đó cậu nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn, tiếp tục ung dung tự tại xem bộ phim dở tệ kia.

“Cậu tự tin thật đấy.” Văn Tắc giật giật khóe miệng, cảm thấy người kia nhảy đã rất tốt rồi, thế mà Tiểu Tuyết Cầu lại tỏ vẻ chướng mắt, đúng là kênh kiệu thật.

Đã như vậy thì Văn Tắc cũng không khách khí nữa, liền viết một bài đáp trả lại.

Hơn nữa, ở cuối bài viết còn nhân tiện thông báo: “Tiểu Tuyết Cầu xem thường tác phẩm của ngài, giữa tác phẩm của ngài và bộ phim 《Quái Thú Tạp Phổ Đại Chiến Chiến Binh Ngoài Hành Tinh》, cậu ấy đã không chút do dự lựa chọn cái sau đấy.”

Ai cũng biết, 《Quái Thú Tạp Phổ Đại Chiến Chiến Binh Ngoài Hành Tinh》 là một bộ phim siêu cấp dở tệ từ mấy năm trước, nổi tiếng khắp tinh tế vì kịch bản tệ hại đến kỳ lạ dù kinh phí khổng lồ, có lẽ là do đạo diễn vừa ngủ mơ vừa quay phim.

Vậy mà Văn Tắc lại đem bộ phim dở tệ này ra so sánh với tuyển tập tác phẩm của người thách đấu, bất cứ ai đọc cũng sẽ cho rằng đây là anh bịa ra để chế nhạo cho vui.

Thời buổi này còn ai thèm xem 《Quái Thú Tạp Phổ Đại Chiến Chiến Binh Ngoài Hành Tinh》 nữa chứ, đến đứa trẻ năm tuổi cũng không xem.

Bài viết này vừa được đăng lên đã lập tức thu hút lượng truy cập khổng lồ, trong đó mấy câu châm chọc cuối cùng điên cuồng ghi điểm, khiến cho bài viết càng thêm nổi bật.