Chương 101

Tiểu Tuyết Cầu bây giờ đã nặng bốn cân rồi.

Ấy thế mà lúc bay vào không gian chỉ có nửa cân.

Không hỏi thì thôi, vừa hỏi đã giật cả mình. Thế mà Văn Tắc còn thấy mình nuôi cũng khéo lắm rồi.

Cũng phải.

Tiểu Tuyết Cầu vốn là loài động vật ăn thịt cỡ nhỏ, khung xương bé tí, nên chỉ cần tăng cân một chút thôi là toàn thấy mỡ với thịt.

Cố Bồng lồm cồm bò dậy khỏi cái cân, không vui lườm Văn Tắc: Anh làm gì thế?

Cậu cúi đầu nhìn xuống mới nhận ra hình như anh đang cân mình.

Mấy cân rồi?

Ồ, khoảng bốn cân!

Biết đọc số có khác, Cố Bồng lần đầu tiên cảm nhận được niềm vui của người biết chữ trên hành tinh này.

Nhưng trông Văn Tắc có vẻ không hài lòng lắm.

Chẳng lẽ anh ấy thấy mấy ngày nay mình cho cậu ăn đều thành công cốc cả rồi?

Cái này thì không trách Cố Bồng được, cậu lại chẳng phải heo, đâu thể cứ hít không khí thôi cũng mập lên được?

Người khác còn cần dùng cân nữa, không thể chiếm dụng mãi thế được.

Văn Tắc bế Tiểu Tuyết Cầu xuống, lấy cái túi cậu vừa nằm để đựng cá tươi.

Loài thú Pimm từ rất lâu trước đây sống trong các bụi cây thấp, thích những nơi có nước, thích ăn cá và chuột, khẩu vị khá giống mèo.

Văn Tắc đổi đủ món cá, may là Cố Bồng cũng thật sự thích ăn cá, huống chi còn có người gỡ xương hộ, nên cậu ăn cũng vui vẻ lắm.

“Sau này anh sẽ không làm mấy loại cá biển sâu nhiều dầu mỡ này cho cậu ăn nữa…” Mấy loại cá đó nhiều dinh dưỡng lắm, dễ tăng cân thật, Văn Tắc lẩm bẩm: “Cậu ăn cá nước ngọt thôi.”

Hơn nữa còn phải tập thói quen vận động, không thể cứ ăn no là lại lăn ra sô pha nằm xem phim được.

Chiều nay ăn tối xong vẫn còn sớm, phải hai tiếng nữa mới đến giờ học online.

Cố Bồng vẫn như mọi khi, ưỡn cái bụng no căng bò lên sô pha tìm điều khiển, để cậu xem xem hôm nay có bộ phim nào chiếu sau bữa tối.

Tiểu Tuyết Cầu lại nằm ườn trên sô pha.

Văn Tắc đang dọn dẹp việc nhà nhìn không thuận mắt, liền dùng thiết bị của mình điều khiển màn hình lớn, chọn một bản nhạc nhẹ nhàng, rồi ra hiệu khuyến khích Tiểu Tuyết Cầu hoạt động: “Không phải cậu thích nhảy lắm sao? Dậy nhảy nửa tiếng đi.”

Cố Bồng nhăn mặt, cạn lời nhìn anh chàng đẹp trai đang bận rộn trước quầy bếp, người này có thói gì lạ vậy?

Mới vừa ăn cơm xong đã bắt người ta nhảy nhót.

Với lại, chẳng phải giờ này là để nghỉ ngơi lấy sức sao?