Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Long Nữ Truyền Thuyết

Chương 52: Mua nhang nến

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lúc ấy tôi cũng không nghĩ nhiều, vội cất tiếng gọi: “Cô gái, xin dừng bước!”

Dứt lời, người phụ nữ liền dừng lại. Nhưng cô ta không quay người mà chỉ đứng yên tại chỗ, giọng đều đều: “Xin hỏi, anh tìm tôi à?”

Giọng cô ta rất bình thản, không chút cảm xúc.

Nghe người ta đáp lời, tôi lại vội vàng trả lời: “Đúng vậy! Tôi muốn hỏi đường. Nếu tiện, tôi muốn xin một ngụm nước uống!”

Thật ra tôi muốn hỏi xin ở trọ, nhưng thấy đối phương là phụ nữ, nam nữ khác biệt, tôi đành bỏ ý định đó.

Nào ngờ người phụ nữ nghe tôi nói vậy lại không cần suy nghĩ mà đồng ý ngay: “Anh theo tôi.”

Giọng người phụ nữ rất âm u, không vui không buồn. Nhưng thấy cô ta đồng ý, tôi cũng không nghĩ nhiều mà đi theo sau.

Có điều, điểm duy nhất khiến tôi thấy kỳ lạ là từ đầu đến cuối, người phụ nữ này không hề quay đầu lại nhìn tôi lấy một lần.

Lúc đó tôi cảm thấy khá kỳ quái và có chút tà ma. Thử nghĩ mà xem, đêm hôm khuya khoắt gặp một người phụ nữ áo trắng lảng vảng bên ngoài, nói năng lại chẳng buồn chẳng vui, dễ khiến người ta liên tưởng đến ma quỷ.

Nhưng vì không cảm nhận được luồng khí tức khác thường nào nên tôi cũng không đề phòng gì.

Tôi đi theo sau người phụ nữ, vừa đi vừa lên tiếng hỏi: “Cô gái, xin hỏi cô có biết Nhị gia ở đâu không?”

Vừa nghe tôi nhắc đến “Nhị gia”, người phụ nữ rõ ràng run lên một cái, sững lại tại chỗ một lúc rồi mới tiếp tục đi.

“Anh đến tìm Nhị gia à?” Cô ta vẫn không quay người lại, vẫn đưa lưng về phía tôi.

“Đúng vậy! Tôi đến tìm Nhị gia để mua nhang nến!” Tôi thành thật trả lời, hy vọng có thể biết được cách tìm thấy Nhị gia từ người phụ nữ áo trắng này.

Nhưng lúc này, người phụ nữ áo trắng lại bật cười “ha ha ha”. Tiếng cười vang vọng trong đêm đen, nghe vô cùng đè nén, khiến người ta thấy da đầu tê dại.

Tôi nuốt nước bọt, hỏi cô ta tại sao lại cười. Nhưng người phụ nữ này lại hỏi một câu kỳ quặc: “Anh có biết đây là nơi nào không? Anh có biết Nhị gia làm nghề gì không?”

Thấy người phụ nữ hỏi một đằng trả lời một nẻo, lòng tôi dấy lên nghi ngờ. Đây không phải là thôn Âm Sơn sao? Nhị gia không phải là người bán nhang nến sao?

Nghĩ đến đây, tôi lại nói: “Đây là thôn Âm Sơn mà, phải không? Nhị gia không phải là người bán nhang nến à?”

Người phụ nữ áo trắng nghe tôi nói vậy liền phủ nhận ngay: “Đây là thôn Âm Sơn không sai, nhưng Nhị gia không phải người bán nhang nến!”

“Không phải ư?” Tôi có chút kinh ngạc, vẻ mặt đầy khó hiểu. Sau đó tôi hỏi Nhị gia làm nghề gì, nhà ông ta ở đâu, làm sao tôi có thể tìm được ông ta.

Nhưng lúc này, người phụ nữ áo trắng không trả lời câu hỏi đó nữa, chỉ dẫn tôi đi về phía trước thêm mười mấy mét rồi đưa lưng về phía tôi nói: “Phía trước rẽ trái có một cái giếng cổ, anh ra đó uống nước đi!”

Nói xong, người phụ nữ áo trắng không thèm để ý đến tôi nữa, đi thẳng về một hướng khác rồi rẽ vào một con hẻm nhỏ tối đen như mực.

Thấy người phụ nữ này kỳ quái, lại còn nói Nhị gia không phải người bán nhang nến, lòng tôi càng thêm nghi ngờ. Tôi cảm thấy nơi này thật tà ma, khắp nơi đều tràn ngập một luồng khí tức quỷ dị.

Tôi nhìn quanh một lượt, ngoài người phụ nữ áo trắng sắp biến mất trong bóng tối ra thì không còn một người sống nào khác.

Thấy người ta không chịu nói, tôi cũng không muốn hỏi thêm. Thế là tôi đi về hướng mà người phụ nữ vừa chỉ. Lâu như vậy chưa được uống một ngụm nước, tôi thật sự sắp chết khát đến nơi.

Chẳng mấy chốc, tôi đã đến bên cái giếng nước mà người phụ nữ áo trắng đã nói. Cạnh giếng có một cây hòe lớn, cành lá sum suê, vừa cao vừa to.

Tôi chưa bao giờ thấy cây hòe nào tươi tốt và to lớn đến vậy nên nhìn thêm vài lần. Sau đó, tôi bắt đầu kéo nước từ giếng lên.

Lúc này miệng lưỡi khô khốc, vừa kéo được một thùng nước lên, tôi liền vục mặt vào thùng uống một ngụm lớn.

Nhưng nước vừa vào miệng, mùi vị đã có chút kỳ lạ. Cảm giác rất rát cổ họng, càng uống càng khát, càng uống càng chát.

Thế là tôi bưng cả thùng nước lên, định đổ thẳng vào miệng. Nhưng tôi vừa nhấc thùng lên, một bóng người đột nhiên lướt qua trước mắt, giật phắt lấy thùng nước trên tay tôi, thậm chí còn kinh ngạc thốt lên: “Vu Thành, anh đang làm gì vậy?”

Thùng nước trên tay bị giật mất, lòng tôi hơi ngạc nhiên. Nhưng khi nghe có người gọi tên mình, tôi lại giật mình một lần nữa.

Giọng nói này là của Vi Khinh Khinh? Tôi đưa mắt nhìn, quả nhiên là cô ấy.

Lúc này cô ấy vẫn mặc chiếc áo choàng đen, chỉ để lộ mỗi cái đầu. Còn thùng nước đã bị cô ấy ném đi xa.

Thấy Vi Khinh Khinh đột nhiên xuất hiện, lại còn làm thế, tôi thoáng chút bực mình: “Vi Khinh Khinh, cô làm gì vậy? Tôi đang khát nước!”

Nghe tôi nói vậy, Vi Khinh Khinh hít một hơi khí lạnh: “May mà tôi đi theo, nếu không tối nay anh chết thế nào cũng không biết!”

Nói xong, Vi Khinh Khinh nhanh chóng lấy ra một lá bùa giấy vàng rồi bóp nát. Lá bùa vừa được thi triển, cô ấy liền trầm giọng nói: “Anh nhìn kỹ lại xung quanh mình đi!”
« Chương TrướcChương Tiếp »