Chương 51: Mua nhang nến

Tôi lại gõ chữ hỏi cô ấy đến đó làm gì và hỏi làm sao cô ấy biết chúng tôi đang ngồi trên xe chở người chết.

Giây phút này, tôi đã mơ hồ cảm thấy Vi Khinh Khinh này cũng không đơn giản, có lẽ giống như tôi và Ân Sĩ Phi, đều là những người trừ tà ẩn mình giữa đô thị.

Vi Khinh Khinh mỉm cười với tôi, hoàn toàn không còn thái độ chửi tôi là lưu manh lúc trước.

Cô ấy nhanh chóng gõ năm chữ trên điện thoại rồi đưa cho tôi xem. Kết quả tôi phát hiện cô ấy viết: Đây là bí mật!

Tôi cạn lời, nhưng càng chửi thầm Từ Bán Tiên nhiều hơn. Ông ta lại không nói thật cho tôi biết, đi mua nhang nến gì mà lại phải ngồi một chuyến xe ma quái thế này.

Tiếp theo, tuy không thể tùy tiện nói chuyện nhưng tôi và Vi Khinh Khinh có thể nhắn tin qua lại câu được câu không để gϊếŧ thời gian.

Khoảng hai tiếng sau, chúng tôi đã đến nơi. Chỉ nghe một tiếng “két” phanh gấp, chiếc xe liền dừng lại.

Xe vừa dừng hẳn, cửa xe liền tự động mở ra.

Ở trên chiếc xe này thật quá sức chịu đựng, tôi chỉ muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Nhưng tôi vừa đứng dậy, những người khác trên xe đột nhiên quay phắt lại, tất cả đều trừng mắt nhìn tôi.

Sự việc đột ngột này khiến tim tôi “thịch” một tiếng, một dự cảm không lành chợt dâng lên.

Đúng lúc này, Vi Khinh Khinh bên cạnh liền kéo tay tôi, sau đó mạnh mẽ kéo tôi ngồi lại xuống ghế. Đồng thời, cô ấy nhanh chóng gõ mấy chữ trên điện thoại: Chúng ta chỉ có thể xuống cuối cùng, nếu không thì đừng hòng xuống xe.

Nhìn thấy câu này, tôi cảm giác như tim mình sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực. Ngồi chung xe với một đám người chết thật sự quá tra tấn.

Một lát sau, những người chết kia thấy tôi lại ngồi xuống ghế, không có ý định tranh giành với họ, liền bắt đầu xếp hàng xuống xe.

Không lâu sau, thấy trên xe không còn khách, Vi Khinh Khinh bên cạnh liền thở phào một hơi: “Vu Thành, bây giờ có thể xuống xe rồi. À phải rồi, chúng ta coi như huề nhé.”

Nói rồi, Vi Khinh Khinh không thèm để ý đến tôi nữa, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.

Tôi thấy Vi Khinh Khinh đi, cũng chuẩn bị xuống xe theo. Nhưng vừa đến cửa, ông lão lái xe liền quay đầu lại, khàn khàn nói với tôi: “Cậu trai trẻ, chúc chuyến đi vui vẻ!”

Nghe ông lão nói câu này, tôi bất giác rùng mình một cái, ném tấm thẻ gỗ đen xuống rồi vội vàng xuống xe.

Nhưng vừa xuống xe, tôi đã thấy xung quanh trống không. Ngoài đám cỏ dại ven đường không ngừng lay động, đám người đông đúc lúc nãy giờ đây không còn lại một ai, ngay cả Vi Khinh Khinh cũng biến mất không dấu vết trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Thấy nơi này thật sự quá tà ma, tôi đâu dám ở lại lâu? Tôi liếc nhìn tấm biển chỉ đường ven đường có đến hơn chục cái chỉ lung tung ngang dọc, tìm được hướng đi đến thôn Âm Sơn rồi vội vàng chạy về phía đó.

Tôi vốn định gọi điện cho Từ Bán Tiên để ông ta giải thích. Tại sao trước đó không nói rõ và ông ta còn giấu tôi chuyện gì nữa không.

Đến nước này, tôi cảm thấy Từ Bán Tiên chắc chắn không đơn giản như vẻ bề ngoài. Có khi lão già này cũng giống Lưu Quan Tài, là một người trừ tà thật sự ẩn mình giữa chốn thị thành.

Lấy điện thoại ra, tôi lại phát hiện ở đây hoàn toàn không có sóng.

Thật hết cách, tôi đành tạm thời từ bỏ ý định này, men theo hướng chỉ dẫn trên biển báo mà đi tiếp.

Đi khoảng hai tiếng, tôi vừa mệt vừa đói. Nhưng tôi vẫn đang đi giữa nơi đồng không mông quạnh, đừng nói là thôn làng, ngay cả một người sống tôi cũng không gặp.

Nửa tiếng nữa trôi qua, tôi men theo con đường nhỏ leo lên một ngọn đồi. Vừa lên đến đỉnh đồi, mặt tôi liền lộ vẻ vui mừng khôn xiết.

Bởi vì tôi phát hiện trên đỉnh đồi có một tấm bia đá, trên đó dùng chữ tiểu triện khắc ba chữ lớn “Thôn Âm Sơn”.

Hơn nữa, ở đầu bên kia của ngọn đồi, tôi có thể nhìn thấy những ngôi nhà cũ san sát nhau.

Đến rồi, xem ra cuối cùng tôi cũng đã đến nơi...

****

Theo chỉ dẫn của Từ Bán Tiên, loại nhang nến tôi cần mua nằm ngay trong thôn Âm Sơn. Người bán tên là “Nhị gia”, còn nhà ở đâu thì phải vào thôn mới tìm được.

Nhưng dù sao, chỉ cần đến đúng nơi thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Tôi nhanh chóng tiến vào thôn. Vừa đặt chân đến nơi, tôi đã phát hiện thôn này lặng ngắt đến rợn người, không một nhà nào sáng đèn. Cả thôn lúc này chỉ có mình tôi lảng vảng, người không biết chuyện có khi lại tưởng tôi là kẻ trộm.

Tôi định gõ cửa một nhà nào đó hỏi thăm hoặc xin ở trọ một đêm nhưng lại ngại mở lời. Sau khi đi một vòng quanh thôn, tôi quyết định ra gốc cây lớn ở đầu thôn ngủ tạm, đợi trời sáng rồi đi tìm Nhị gia mua nhang nến.

Nhưng tôi vừa ngồi xuống dưới gốc cây thì thấy một người mặc áo trắng đi ngang qua trong thôn. Bỗng dưng thấy có người, lòng tôi mừng rỡ. Kể cả không xin ở trọ được thì xin hớp nước hay hỏi đường cũng tốt chán!

Nghĩ vậy, tôi vội đứng dậy đuổi theo bóng người đó. Người áo trắng đi không nhanh nên tôi mau chóng đuổi kịp. Khi chỉ còn cách người đó chừng bốn năm mét, tôi mới nhận ra đó là một người phụ nữ tóc dài.