Tôi nhìn theo hướng tay ông lão chỉ, qua ánh nến mờ ảo, quả nhiên thấy trong bãi đỗ xe tối om này có một chiếc xe buýt kiểu cũ rất tồi tàn. Xe không lớn, tính cả thảy chắc cũng không quá hai mươi chỗ ngồi.
Hơn nữa, trong xe dường như có người. Tôi nghĩ chắc không bao lâu nữa là có thể khởi hành nên cũng lên xe.
Trong xe không có đèn, tối om như mực. Tôi liếc nhìn một vòng, phát hiện trên xe đã có hai ba người ngồi sẵn. Nhưng những người này đều nhắm mắt, ngồi im không nhúc nhích.
Tôi cũng không để ý, cứ thế tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Vừa ngồi xuống, bà lão đã bảo tôi mua vé trước. Tôi hỏi bao nhiêu tiền, bà lão lại nói ba trăm tệ.
Ba trăm tệ, suýt nữa thì cằm tôi rớt xuống đất. Đi một chuyến xe nát thế này mà cũng mất ba trăm tệ, lại còn không cho trả giá.
Cảm giác như bị chém đẹp, nhưng cũng đành chịu. Con đường đến thôn làng nhỏ kia, Từ Bán Tiên chỉ cho tôi mỗi lộ trình này. Dù sao cũng là tiền của Từ Bán Tiên, thế nên tôi đành trả đúng giá để mua vé.
Bà lão nhận tiền, cười hì hì đưa cho tôi một tấm thẻ gỗ đen sì, nói đây là bằng chứng đã mua vé, dặn tôi đừng làm mất.
Nhìn tấm thẻ gỗ đen sì trong tay, cảm giác như nó từng bị lửa đốt qua. Hơn nữa nó còn rất cũ nát, không biết đã được dùng bao nhiêu năm rồi.
Thu tiền vé xe xong, bà lão không ở lại mà chỉ đốt một ngọn nến trong xe rồi bảo tôi ngồi đợi.
Thấy họ rời đi, có lẽ là lại ra ngoài bắt khách. Thấy còn phải đợi một lúc, tôi cũng giống như những hành khách khác trên xe, dựa thẳng vào ghế nghỉ ngơi.
Nào ngờ chỉ một lát sau tôi đã ngủ thϊếp đi. Khi tôi mở mắt ra lần nữa thì phát hiện xe đã lăn bánh và hành khách trên xe cũng đã ngồi quá nửa.
Tôi xem đồng hồ, thấy đã hơn mười giờ tối. Thấy giờ này, tôi giật mình kinh ngạc. Tôi ngủ một giấc mà gần mười tiếng đồng hồ, lại còn không có chút cảm giác gì.
Tôi lắc lắc đầu, tự hỏi sao mình lại buồn ngủ đến thế.
Nhưng đúng lúc này, xe đột nhiên dừng lại. Xe vừa dừng, tôi đã thấy một người phụ nữ trung niên mặt mày trắng bệch lên xe.
Sau khi lên xe, người phụ nữ trung niên nhìn lướt qua hai bên rồi đi thẳng xuống hàng ghế cuối cùng ngồi xuống.
Bà ta vừa ngồi yên vị, xe lại tiếp tục chạy. Nhưng từ đầu đến cuối, người phụ nữ đó không hề nói một câu mình đi đâu, cũng không mua vé.
Tuy có chút kỳ lạ nhưng tôi cũng không lên tiếng. Vì trước đó toàn ngủ nên bây giờ tôi hoàn toàn không biết đã đến đâu, cách thôn làng nhỏ kia còn bao xa.
Vì vậy, tôi định hỏi người bên cạnh. Ngồi cạnh tôi là một người mặc áo choàng đen, cả người trùm kín trong áo choàng nên không biết là nam hay nữ.
Tôi dùng tay huých nhẹ người đó, rồi lên tiếng: “Xin hỏi...”
Nhưng tôi vừa mở miệng, còn chưa kịp nói hết câu, người áo choàng đen ngồi cạnh đã vội ngắt lời tôi: “Đừng nói chuyện!”
Nghe giọng nói này, tôi sững cả người. Là một người phụ nữ, hơn nữa giọng nói này hình như có chút quen tai.
Đang lúc tôi nghi hoặc nhìn người áo choàng đen này, người đó từ từ quay đầu lại.
Khi tôi nhìn rõ mặt cô ấy, tôi kinh ngạc đến điếng người. Trời đất, lại là Vi Khinh Khinh của Linh Thiện Đường.
Thấy tôi ngạc nhiên nhìn chằm chằm mình, Vi Khinh Khinh lại ra hiệu im lặng với tôi. Sau đó, cô ấy lấy điện thoại ra, vội vàng gõ một dòng chữ rồi đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy điện thoại, nhìn vào màn hình. Tim tôi lập tức đập thình thịch, bởi vì dòng chữ mà Vi Khinh Khinh gõ trên điện thoại lại viết rằng: Chuyến xe cõi âm, đừng kinh động.
Chuyến xe cõi âm, đừng kinh động. Xe cõi âm là gì? Tức là xe đưa người chết, hay nói cách khác là xe chở người chết.
Bốn chữ của Vi Khinh Khinh khiến tôi lập tức đề cao cảnh giác. Tôi vội vàng hít mũi mấy cái, nhưng vẫn không ngửi thấy mùi quỷ khí.
Có điều, những hành khách xung quanh quả thật có chút kỳ lạ. Sắc mặt họ rất trắng bệch và từ đầu đến cuối tôi chưa từng nghe họ nói một câu nào. Hơn nữa, trong xe lạnh lẽo, âm khí rất nặng.
Lúc này, tim tôi đập thình thịch. Sau đó, tôi lại gõ mấy chữ trên điện thoại của Vi Khinh Khinh: Ý cô là gì? Sao cô lại ở đây?
Vi Khinh Khinh nhận lấy, rồi nhanh chóng trả lời tôi một đoạn: Trừ hai chúng ta ra, tất cả họ đều là người chết. Lẽ nào anh không nhận ra, từ đầu đến cuối họ đều không thở sao? Anh đến thôn Âm Sơn, tôi cũng đến thôn Âm Sơn, chúng ta cùng đường.
Đọc xong đoạn văn này, tôi chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cả người nổi da gà.
Đến lúc này tôi mới phát hiện, những hành khách này quả thật đúng như lời Vi Khinh Khinh nói, ngoài sắc mặt trắng bệch ra, họ thật sự không hề thở.
Tôi nuốt nước bọt, lòng dạ rối bời. Chết tiệt, sao lại lên nhầm một chuyến xe chở người chết thế này. Lại còn Từ Bán Tiên, lão già đó rốt cuộc bảo tôi đến thôn Âm Sơn là nơi quái quỷ gì? Tại sao lại kỳ dị đến vậy?
Nhưng khi đọc đến câu cuối, Vi Khinh Khinh cũng giống tôi, cũng phải đến thôn Âm Sơn, điều này khiến tôi vô cùng kinh ngạc.