Chương 49: Mua nhang nến

Nơi đó tuy có hơi hẻo lánh, nhưng mang một ít nhang nến về trong vòng ba ngày thì cũng không có gì khó. Tôi có cảm giác ba ngày này hoàn toàn là kỳ nghỉ Từ Bán Tiên cho tôi, chẳng khác nào một chuyến du lịch ba ngày.

Ăn sáng xong, tôi về nhà thu dọn hành lý rồi qua Phúc Thọ Đường chào Từ Bán Tiên một tiếng, sau đó chuẩn bị lên đường.

Nhưng đúng lúc này, Từ Bán Tiên đột nhiên gọi tôi lại: “Tiểu Thành khoan đã, tôi còn có thứ này muốn đưa cho cậu!”

Nói rồi, Từ Bán Tiên lấy từ trên quầy một vật dài được bọc trong giấy vàng.

Tôi không biết đó là gì, bèn hỏi: “Chú Từ, thứ gì vậy ạ?”

Từ Bán Tiên chỉ cười nhẹ: “Đây là một thanh kiếm tiền đồng, trước đây tôi thu mua được ở dưới quê. Cậu mang nhang nến đi đường ban đêm, mang theo cái này phòng thân!”

Nghe nói là kiếm tiền đồng, tôi thấy cũng không tệ. Tuy tôi không nghĩ trong ba ngày này sẽ gặp phải chuyện gì, nhưng thấy Từ Bán Tiên tốt bụng như vậy, tôi cũng nhận lấy. Dù sao kiếm tiền đồng cũng không dài, hoàn toàn có thể bỏ vào ba lô, lỡ có gặp chuyện gì cũng có vật để đối phó.

Từ biệt Từ Bán Tiên, tôi một mình rời khỏi Phúc Thọ Đường đi đến bến xe.

Nhưng có một điều khiến tôi thấy hơi kỳ lạ là địa điểm bắt xe lại không phải bến xe đường dài mà là một khu dân cư kiểu cũ ở ngoại ô xa xôi, vừa hẻo lánh vừa cũ kỹ.

Dù bây giờ là ban ngày mà trông nơi này vẫn âm u rờn rợn. Đến nơi, tôi phát hiện đây đúng là khu dân cư, làm gì có cái bến xe quái nào?

Tôi đã hỏi mấy người đi đường, nhưng hễ nghe đến cái tên “Bến xe U Hương”, ai nấy đều như gặp quỷ, quay đầu bỏ chạy.

Lúc đó tôi hoang mang thật sự, rốt cuộc là chuyện gì thế này? Hỏi một cái bến xe cũng khó đến vậy sao?

Ngay lúc tôi định lấy điện thoại ra hỏi Từ Bán Tiên thì một bà lão tóc búi cao, tay chống gậy đi về phía tôi: “Cậu trai trẻ, cậu tìm Bến xe U Hương à?”

Thấy có bà cụ muốn chỉ đường, tôi mừng rỡ: “Dạ đúng rồi ạ, bà có biết bến xe ở đâu không ạ? Cháu đi lòng vòng nãy giờ mà không tìm thấy!”

Bà lão nheo mắt: “Dĩ nhiên là cậu không tìm thấy rồi, lại đây tôi dẫn cậu đi!”

Nói rồi, bà lão tự mình dẫn đường. Thấy chỉ là một bà cụ, tôi cũng không đề phòng gì mà đi theo.

Nhưng sau đó tôi mới phát hiện, cái gọi là Bến xe U Hương này vốn không phải bến xe công cộng mà là do tư nhân tự lập.

Hơn nữa, vị trí của bến xe lại nằm trong hầm gửi xe của khu dân cư cũ kỹ này.

Bước vào bãi đỗ xe tối tăm lạ thường này, thỉnh thoảng lại nghe tiếng nước nhỏ “tí tách, tí tách”, cảm giác cứ là lạ.

Hơn nữa, ở một khu dân cư cũ như thế này mà lại có hầm gửi xe, người xây dựng thời đó cũng xem như là có tầm nhìn xa.

Đúng lúc tôi đang quan sát xung quanh, một giọng đàn ông già nua và khàn khàn bỗng vang lên trong hầm xe tăm tối: “Bà nó ơi, có khách đến à?”

****

Tôi đã tìm được bến xe đi đến thôn làng nhỏ trong một khu dân cư cũ kỹ hẻo lánh, nhưng bến xe này lại nằm ẩn mình một cách kỳ quái trong hầm đỗ xe âm u.

Lúc này, đột nhiên nghe thấy một giọng nói già nua và khàn đặc, tôi bất giác giật nảy mình. Cái quái gì thế này? Tôi chỉ đi xe thôi mà cũng phải làm cho âm u rùng rợn đến vậy sao?

Bà lão dẫn đường nghe thấy giọng nói ấy liền đáp vào trong bóng tối: “Phải đó! Một cậu trai trẻ!”

“Ồ! Được rồi, lâu lắm rồi mới có cậu trai trẻ đến đấy!” Giọng nói già nua kia lại đáp lại một câu.

Nghe câu này, mặt tôi bất giác co giật. Lời này có ý gì? Cái gì mà lâu lắm rồi mới có cậu trai trẻ đến? Chẳng lẽ đây là quán bánh bao nhân thịt người của Tôn Nhị Nương trong truyền thuyết?

Tôi rùng mình một cái, đồng thời trở nên cảnh giác. Nghĩ lại phản ứng của những người bên ngoài khi nghe đến cái tên “Bến xe U Hương”, chắc chắn bến xe này có vấn đề.

Theo bản năng, tôi hít hít mũi mấy cái nhưng không phát hiện ra chút quỷ khí nào. Ngay lúc tôi đang cẩn thận quan sát xung quanh xem có nguy hiểm gì không, tôi đã theo bà lão đi vào sâu bên trong bãi đỗ xe.

Chỉ thấy nơi đây có một ngọn nến đang cháy, trước ngọn nến là một ông lão tóc tai thưa thớt. Ông lão vừa nhìn thấy tôi đã cười ha hả: “Hoan nghênh, hoan nghênh! Chào mừng cậu đến với bến xe của chúng tôi.”

Nghe ông lão nói với giọng khàn đặc, tôi cũng thuận miệng hỏi một câu: “Bến xe của hai ông bà chỉ có hai người thôi ạ?”

Ông lão và bà lão nghe tôi hỏi, đều gật đầu.

Thấy hai người gật đầu, trong lòng tôi thầm chửi một tiếng. Đây căn bản không phải bến xe gì cả, hoàn toàn là một bến xe dù.

Tuy không biết tại sao hai người già cả thế này còn phải ra ngoài chạy xe, nhưng đặt bến ở đây có lẽ là để tránh sự kiểm tra của cơ quan quản lý giao thông.

Nghĩ đến đây, tôi cũng không nghĩ nhiều nữa, chỉ hỏi xe ở đâu và khi nào có thể khởi hành.

Ông lão cầm nến chỉ về phía trước không xa, nói xe ở ngay đó. Ông ta còn nói ở đây đi xe không giới hạn thời gian, cứ đủ một nửa số ghế là xe chạy.