Kết quả, vừa nhìn tờ hóa đơn, lần đóng tiền đầu tiên đã mất ba nghìn tệ.
Mẹ kiếp, tôi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Đúng lúc tôi đang khó xử, điện thoại của tôi reo lên. Tôi cầm lên xem, thấy là Từ Bán Tiên gọi đến.
Vừa nhấn nút nghe, tôi đã nghe thấy Từ Bán Tiên gầm lên: “Vẫn chưa dậy à? Không đi làm nữa hả?”
Đột nhiên nghe thấy Từ Bán Tiên gầm lên, tôi cảm thấy rất khó chịu. Nhưng tôi vẫn giải thích, nói tôi gặp một cô gái ngất xỉu trên đường, bây giờ đang ở bệnh viện.
Từ Bán Tiên nghe tôi nói vậy, dường như cơn giận lập tức nguôi ngoai. Ông ấy hỏi tôi tình hình bây giờ thế nào, có phải là giả vờ ngất xỉu không, tôi có bị lừa tiền không.
Tôi nói không phải, nói cô ấy bị viêm ruột thừa cấp tính, bây giờ cần phải đóng tiền để điều trị, nếu không có thể sẽ phải cắt bỏ ruột thừa.
Từ Bán Tiên vốn nổi tiếng keo kiệt, vậy mà vừa nghe xong lại bảo tôi đợi đó, lát nữa sẽ mang tiền đến.
Nghe vậy, tôi liền sững người, cảm thấy hôm nay mặt trời mọc đằng tây sao.
Sau khi cúp điện thoại, tôi lo lắng đợi một lúc. Từ Bán Tiên lại thật sự mang tiền đến, sau đó tôi và Từ Bán Tiên đi đóng viện phí, bệnh viện mới bắt đầu điều trị cho cô gái tóc ngắn.
Nhưng khi tôi dẫn Từ Bán Tiên đến cửa phòng bệnh, nhìn thấy cô gái tóc ngắn đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt ông ấy liền biến đổi, chỉ vào cô gái tóc ngắn rồi lớn tiếng chất vấn tôi: “Người cậu cứu là cô ta à?”
****
Nào ngờ vừa trông thấy cô gái tóc ngắn, Từ Bán Tiên bỗng nổi trận lôi đình, ông ta chỉ thẳng vào cô ấy rồi quay sang chất vấn tôi.
Thấy chú Từ phản ứng như vậy, tôi ngớ cả người nhưng vẫn gật đầu: “Vâng, đúng vậy chú Từ!”
Nghe tôi xác nhận, chân mày Từ Bán Tiên càng nhíu chặt hơn: “Này thằng nhóc, cậu cứu ai không cứu, sao lại đi cứu đệ tử của lão già chết bầm đó?”
Bất chợt nghe Từ Bán Tiên nói vậy, tôi có chút phân vân. Đệ tử của lão già chết bầm ư? Lẽ nào cô gái tóc ngắn này là người của Linh Thiện Đường?
Nghĩ đến đây, tôi bèn hỏi: “Chú Từ, chú nói cô gái này là đệ tử của lão khốn ở Linh Thiện Đường à?”
Từ Bán Tiên đảo mắt một vòng: “Nói thừa, lẽ nào tôi còn nhận sai được chắc?”
Thấy dáng vẻ Từ Bán Tiên vô cùng tức tối, tôi cũng không hỏi thêm. Dù sao thì viện phí cũng đã trả, chỉ cần đợi người ta cứu sống là được. Còn chuyện cô gái tóc ngắn có phải đệ tử của lão già kia hay không, tôi thật sự chẳng mấy bận tâm.
Chỉ là mới lúc nãy Từ Bán Tiên còn tỏ vẻ lương thiện, vậy mà giờ đã quay ngoắt sang bực bội.
Ông ta đi đi lại lại trong hành lang chửi đổng mấy câu rồi vội bấm một số điện thoại. Cuộc gọi vừa kết nối, ông ta đã gào vào điện thoại: “Lão già chết bầm kia, đệ tử của ông đang ở bệnh viện, mau qua đây trả tiền viện phí cho tôi!”
Nghe Từ Bán Tiên nói vậy, tôi thấy hơi khó xử nhưng cũng không xen vào, chỉ đứng ở cửa phòng bệnh nhìn cô gái tóc ngắn bên trong và Từ Bán Tiên ngoài hành lang.
Khoảng hơn mười phút sau, một ông lão trạc tuổi Từ Bán Tiên vội vàng chạy tới.
Vừa trông thấy Từ Bán Tiên, ông ta đã như gặp phải kẻ thù gϊếŧ cha, lao thẳng tới: “Lão lưu manh, ông đã làm gì đệ tử của tôi?”
Từ Bán Tiên cũng không phải dạng vừa, vẫn giữ bộ mặt giận dữ: “Lão già kia, mau trả tiền đây!”
Dứt lời, hai ông lão liền lao vào cấu xé nhau ngay tại bệnh viện. Thấy cảnh hai người đầu bạc choảng nhau giữa chốn đông người thật không hay ho gì, tôi vội vàng chạy tới can ngăn.
Nhưng ông lão của Linh Thiện Đường vẫn không chịu bỏ qua: “Lão lưu manh, nếu đệ tử của tôi có mệnh hệ gì, tôi quyết không tha cho ông!”
Nói xong, ông lão kia luôn miệng gọi “đệ tử ơi” rồi chạy vào phòng bệnh.
Tôi nghe bác sĩ nói cô gái tóc ngắn bị viêm ruột thừa cấp, lại đúng vào kỳ kinh nguyệt nên cơ thể suy nhược rồi ngất xỉu. Hiện tại, cô ấy đã được dùng thuốc kháng sinh cùng các phương pháp điều trị khác, qua quan sát cho thấy tình hình không quá nghiêm trọng.
Ông lão vừa vào phòng bệnh chưa đầy hai phút, cô gái tóc ngắn đã tỉnh lại.
Thấy ông lão bên cạnh, cô gọi hai tiếng “sư phụ” rồi hỏi sao mình lại ở đây. Nghe cô gái lên tiếng, tôi đứng ở cửa đáp lời: “Là tôi đưa cô đến!”
Cô gái tóc ngắn nghe tôi nói thì ngạc nhiên nhìn tôi một cái, nhưng không nói gì, cũng không cảm ơn. Có điều, ánh mắt cô ấy nhìn tôi đã dịu dàng hơn trước rất nhiều.
Sau đó, Từ Bán Tiên và lão già của Linh Thiện Đường lại cãi nhau một trận nữa rồi ai về nhà nấy trong không khí chẳng mấy vui vẻ.
Trên đường về, Từ Bán Tiên nghiêm giọng cảnh cáo tôi sau này tuyệt đối không được qua lại với người của Linh Thiện Đường, còn dặn tôi không được có ý đồ gì với cô gái tóc ngắn kia.
Nghe vậy tôi liền khó chịu. Ông đúng là quản trời quản đất, nhưng tôi thích ai thì ông cũng quản được chắc?
Dù tôi chẳng có cảm giác gì với cô gái kia, nhưng thái độ này của Từ Bán Tiên khiến tôi không ưa nổi.