Tuy Tiêu Minh Du nghe thấy những lời ấy nhưng lại không muốn bình phẩm về người kia, chỉ là cứ mỗi lần tin tức về người ấy đều vô tình lọt vào tai hắn. Hắn không quá để tâm vì chưa chắc có cơ hội tiếp xúc với người đó.
Nhưng không ngờ mấy ngày trước, trong trận giải vây, hắn và người ấy lại trở thành hai con châu chấu trên một sợi dây thừng. Và giờ đây, người ấy lại cười rất tự nhiên trước mặt hắn.
Thấy hắn nhìn mình, Quý Tử Sâm ngượng ngùng cười: “Thật tình cờ.”
Tiêu Minh Du - người có dáng vẻ anh tuấn, tiêu sái - chỉ là thời gian qua quá gian khổ, trông có vẻ hơi mệt mỏi: “Ta xin lỗi vì chuyện vừa rồi.”
Nghe vậy, Quý Tử Sâm nghĩ, liệu hắn muốn giữ khoảng cách với mình chăng? Nhưng nhìn vẻ ngoài của hắn thì dường như cũng không khó chung sống cho lắm, có lẽ là ảo giác của y thôi.
Rồi y khẽ ho khan một tiếng, vẫy tay: “Không sao, không sao.” Chỉ là có chút ngượng ngùng mà thôi.
Bầu không khí thoáng chút lúng túng. Thật ra y đến đây vì nhiệm vụ.
Nhiệm vụ là gì?
Chắc chắn là mang bánh hoa tươi đến cảm ơn nam chính, thử phản ứng của hắn, rồi cố gắng tăng thiện cảm rồi! Cảm ơn vị huynh đệ đã đến thăm bệnh và tặng bánh hoa tươi.
Y lục trong vạt áo ra... Bánh hoa tươi. Nát bét, thảm hại không nỡ nhìn, cái này gọi là bánh sao?
Quý Tử Sâm cứng đờ tại chỗ, nhất thời khó xử, không biết liệu có nên cho hay không. Ngẩng đầu lên, y thấy người kia đang nhìn mình chăm chú.
Bị người ta nhìn thấy rồi thì đương nhiên chỉ có thể đưa cho người ta thôi.
Thế là bằng tư thế cứng nhắc, y đưa chiếc bánh hoa tươi bị mình dẫm nát ra, đặt trước mặt Tiêu Minh Du.
Quý Tử Sâm mỉm cười: “Vài ngày trước Tiêu huynh đã ra tay giúp đỡ ta, hôm nay ta đến cảm ơn huynh. Đây, xin nhận lấy.”
Trong mắt Tiêu Minh Du lóe lên vẻ khác thường. Hắn tu luyện trên Linh Tiêu Sơn một mình, chịu nhiều lời sỉ nhục, hành hạ mà không chống trả. Ngày đó, hắn ra tay cũng là vì không thể chịu đựng nổi, không muốn mắc nợ ân tình người khác. Giờ đây người này lại tặng bánh, chắc chắn có ẩn ý gì đó, nhưng hắn không thể không đề phòng.
Hắn cẩn thận đánh giá người trước mặt rồi bỗng nhiên cúi đầu, đưa tay nhận lấy: “Đa tạ.”
Quý Tử Sâm không hiểu suy nghĩ của hắn, chỉ cho rằng mình đã gây thiện cảm thành công. Nghĩ lại, y cảm thấy có chút buồn cười.
Chuyện này quả là lạ. Vốn dĩ, nguyên thân thấy có người bắt nạt Tiêu Minh Du nên liền tiến lên giải vây. Thế nhưng, kết quả lại trở thành y bị đánh hội đồng, Tiêu Minh Du ra tay quyết liệt vì y mà.
Chẳng phải tất cả đều là do tác đã giả thiết lập thiếu logic sao?
Ẩn sĩ nuôi nấng nam chính từ nhỏ đã dạy hắn rằng: “Một chữ nhẫn có thể chế ngự trăm nhục.” Sau này, tất cả những lần nam chính bị đánh đập mà không chống trả đều xuất phát từ câu nói đó. Nếu không có thiên phú dị thường và hào quang của nhân vật chính, hắn đã nghiền nát những kẻ kia ngay lập tức.
Lần tự giam mình này, hẳn là hắn cảm thấy mình đã vi phạm những lời dạy bảo mà hắn kính trọng từ thuở nhỏ.
Quý Tử Sâm nói: “Không cần tạ ơn, không có gì phiền toái. Chúng ta vốn là đồng môn, giúp đỡ nhau là lẽ thường tình. Hiện giờ tiểu gia đối tốt với ngươi, sau này ngươi không được tự tay hại ta đâu đấy!”
Y vẫn muốn vun đắp thêm chút quan hệ, thế nhưng Tiêu Minh Du bỗng nhiên cúi người hành lễ, nói: “Nếu Quý huynh không còn việc gì khác thì Minh Du xin cáo lui.”