Chương 29

Cái dáng vẻ quyến rũ đó thật khiến Quý Tử Sâm - một chàng trai ngây thơ - phải mở to mắt.

Quả nhiên, có tiền thì phải để người ta kiếm chứ!

"Túy Tiên Các," Chương Ngọc chậm rãi đọc dòng chữ lớn trên tấm biển.

Bà chủ đưa người đàn ông trung niên vào trong, rồi lại đi ra đón khách. Vừa liếc mắt thấy ba người họ, bà ta vội ném chiếc khăn tay trên tay, hai mắt sáng rực lên: "Ôi chao! Ba vị tiên quân lớn lên thật tuấn tú, nhất định phải vào Túy Tiên Các của chúng tôi ngồi chơi. Tuy rượu và đồ nhắm ở đây không thể so sánh với tiên nhân nhưng cũng có hương vị riêng."

"Nếu tiên quân chịu ghé đến tiểu điếm thì bà già này phải đốt hương cao tám đời."

Các đại tiên môn phái tu chân đều có quy định rõ ràng, đệ tử xuống núi không được lưu luyến chốn hoa lệ để tránh việc tu luyện bị tạp niệm thế tục quấy nhiễu. Linh Tiêu Sơn phái là đệ nhất đại phái tu chân, vì làm gương tốt, những quy định như vậy chỉ nhiều chứ không ít.

... Có điều, tình huống hiện tại của bọn họ khá đặc biệt, hẳn là có thể thông cảm được.

Tiêu Minh Du lạnh lùng đứng một bên, dù lớn lên tuấn tú thoát tục, nhưng nhìn là biết không dễ chọc, tú bà không dám đến gần gạ gẫm.

Có lẽ Chương Ngọc chưa từng thấy cảnh này bao giờ, mặt hơi ửng hồng, giơ tay thoái thác một cách cứng đờ. Tú bà chỉ cho là hắn thẹn thùng, kiểu muốn cự còn nghênh, khăn lụa liên tục quấn lấy người hắn ta.

Đứng cách đó không xa, mấy mỹ nhân son phấn thấy ba người họ thì cắn khăn lụa thẹn thùng làm dáng, hai mắt chứa đầy du͙© vọиɠ nhìn chằm chằm.

Trong ba người, chỉ có thần sắc Quý Tử Sâm là tự nhiên, khóe miệng mỉm cười, ra dáng một công tử phong lưu. Tính đi tính lại y mới xuyên sách tu luyện được nửa năm, trong xương cốt vốn dĩ không có cái kiểu tự cho mình thanh cao của danh môn tu chân, nói: “Được thôi.”

Vốn dĩ Chương Ngọc đang chờ y nói gì đó để giải cứu mình, trong lúc hoảng loạn đột ngột nghe thấy câu này, suýt chút nữa thì ngã nhào.

"Túy Tiên Các chúng ta mà có các tiên quân đến thăm, đúng là tiên khí ngút trời, nhất định sẽ rạng danh!" Tú bà thấy có người chịu mở miệng, hai mắt híp lại thành một đường, vội vàng xoay người gọi với phía sau: "Các cô nương mau ra đây nghênh đón tiên quân nào!"

Các cô nương nghe vậy thì tỉnh cả người, ai mà chẳng muốn hầu hạ mấy vị tiên quân tuấn tú này, từng người cố sức lắc eo nhỏ tiến lên.

Chẳng mấy chốc, ba người đã được nâng vào sương phòng hạng nhất của Túy Tiên Các. Tú bà trước sau ân cần, vừa sai nhà bếp chuẩn bị rượu và đồ nhắm, lại sắp xếp vài cô nương xinh đẹp ở lại hầu hạ.

Một cô nương với đôi tay ngọc nhỏ nhắn xoa bóp vai cho Chương Ngọc, khiến hắn ta nổi hết cả da gà. Quý Tử Sâm thấy vậy không khỏi bật cười, quay đầu nhìn Tiêu Minh Du, hắn vẫn ngồi im tại chỗ như khúc gỗ.

Không tệ, ngồi giữa vòng vây mỹ nhân mà vẫn không loạn, đúng là giữ mình vì nữ chính.

Tiêu Minh Du bắt gặp ánh mắt nửa đùa cợt, nửa khen ngợi khó hiểu của y, vẫn cứ ngồi như tượng, quen rồi. Có điều là, trong lòng hắn lại như có ngọn gió nào thổi qua, ngứa ngáy khó chịu.

Quý Tử Sâm nhìn tú bà, ôn tồn hỏi: "Ta nên xưng hô thế nào?"

Nghe y có chuyện muốn nói, một mặt cũng muốn làm quen với người tu tiên, tú bà vội vàng đáp: "Các vị cứ gọi ta Dung nương tử là được. Các vị cứ việc ở đây chơi cho thỏa thích, có gì thiếu thốn hay không vừa ý thì cứ sai bảo ta."