Đôi mắt rắn khổng lồ đảo ngang dọc, lưỡi rắn thỉnh thoảng phun ra, cảm nhận tình hình xung quanh.
Ầm vang!
Con rắn khổng lồ dẫn đầu tấn công, dùng đuôi quật mạnh vào vách núi phía sau, khiến đá tảng vỡ tan thành bột. Các đệ tử phía trên vội vàng tản ra, còn đám đệ tử bên dưới thì phần lớn chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, sợ đến mức tè ra quần.
Bỗng một người nhảy xuống từ bên cạnh vách núi, không ai khác chính là nam chính võ nghệ cao cường của chúng ta...
Khoan đã! Hắn ta cầm cái gì trên tay vậy?
Một cây gậy trúc! Chứ không phải thanh kiếm Trác Quang ư? Ngươi là nam chính, muốn ra oai cũng không thể liều mạng như thế chứ!
Cây gậy trúc được vót nhọn hai đầu, sắc bén vô cùng. Tiêu Minh Du lợi dụng lợi thế thân hình, dáng người linh hoạt tránh né các đòn tấn công, còn thường xuyên đâm trúng thân rắn, khiến con cự xà quay cuồng.
Cự xà thấy đòn tấn công không trúng đích, tức đến hộc máu, càng điên cuồng lao vào Tiêu Minh Du.
Đá vụn văng tung tóe khắp nơi. Đám đệ tử có kiếm bên mình còn sợ hãi, nói gì đến những người tay không tấc sắt. Đám đệ tử đứng không xa có người đã phóng tín hiệu cầu cứu xuống chân núi, kẻ khác thì đứng ngoài xem kịch.
Cứ thế này không ổn, lỡ Tiêu Minh Du bị thương nặng thì chẳng phải nhiệm vụ cốt truyện sẽ phải hoãn lại một thời gian ư?
Không được, không được, ai cũng không được cản trở đại kế của y!
Quý Tử Sâm vội cầm lấy Nhạc Phong kiếm vừa mới có được, chuẩn bị lao lên phía trước. Chương Ngọc bên cạnh còn định ngăn cản y. Y chỉ kịp nói "Không kịp nữa rồi!", rồi vụt đi như gió.
Tiêu Minh Du thấy y rút kiếm lao tới, trên mặt thoáng lộ vẻ kinh ngạc. Hắn quen độc lai độc vãng, vốn chẳng mong chờ ai ra tay giúp đỡ.
Nhưng người này lại khác. Bọn họ quen nhau chưa lâu, so với đám huynh đệ sống chết có nhau kia, có lẽ chỉ là sơ giao. Thế mà y lại lao tới với vẻ mặt khẩn trương như vậy. Hắn chỉ cảm thấy trong lòng có chút khó chịu.
Hắn không muốn nghĩ thêm nữa, thời cơ không cho phép, hắn cũng không muốn. Hắn lập tức quay đầu, nhắm thẳng vào cự xà, chuẩn bị nghênh chiến.
Cự xà thấy có người cầm lưỡi kiếm sắc bén xông vào phạm vi tấn công, nó càng thêm cảnh giác. Ánh mắt rắn lóe lên sát ý, lưỡi thè ra thụt vào đầy vẻ khıêυ khí©h.
Nếu hỏi Quý Tử Sâm xông lên có bao nhiêu phần chắc thắng, đáp án là không. Nhưng y càng sốt ruột cốt truyện không thể nhanh chóng hoàn thành, càng sợ hãi bản thân chưa kịp mở khóa công pháp để mạnh lên, nam chính đã hắc hóa rồi giải quyết y.
Trước mắt, y cần kéo dài thời gian để những người bên dưới lên chi viện.
Hai người tản ra nhanh như chớp, người trước người sau phát động tấn công, kiếm và đá chạm nhau tóe lửa chói tai.
Nhạc Phong kiếm thuộc loại thượng phẩm tiên kiếm, lưỡi kiếm sắc bén, ánh vàng rực rỡ, không thể xem thường.
Tiếc rằng thân pháp và kiếm pháp của Quý Tử Sâm đều dở tệ, lại thiếu kinh nghiệm thực chiến, khiến y chỉ chém lung tung vào đá vụn, chẳng khác nào gãi ngứa lưng cho cự xà.
So với thế công của Tiêu Minh Du thì quả thực kém một trời một vực. Cự xà nhanh chóng nhận ra điều này, dùng đuôi liên tục quật mạnh về phía Quý Tử Sâm, còn thân thì né tránh cây gậy trúc của Tiêu Minh Du.
Đệ tử xung quanh có người cười nhạo Quý Tử Sâm không biết tự lượng sức mình, có người cảm thán hai người lành ít dữ nhiều, có người sợ đến run rẩy, chẳng còn sức quan tâm đến người khác.