Chương 20

Sư tổ khai sơn lập phái Linh Tiêu Sơn tình cờ phát hiện ra nơi này tiên kiếm trải rộng. Mỗi năm lại có mấy ngày lôi kiếp tạm nghỉ. Vì thế, sư tổ bèn an bài các đệ tử mới nhập môn lên núi vào thời điểm này để chọn lựa tiên kiếm mà mình yêu thích.

Chẳng qua, tiên kiếm đâu thể lấy không. Hàng năm, năm vị phong chủ của Linh Tiêu Sơn phải tới đây khai trận tác pháp, bảo đảm linh lực của Vạn Kiếm Sơn lưu thông như thường.

Mà việc rút kiếm này cũng là một môn huyền học. Như lời Chương Ngọc nói, vốn dĩ là xem duyên phận.

Nghe nói trước đây có người rút được một thanh thượng cổ thần kiếm. Chỉ tiếc thanh kiếm kia lại là một thanh kiếm gãy chẳng khác gì sắt vụn đồng nát. Sau đó cũng chẳng có chuyện gì xảy ra. Đại khái là người nọ nản lòng thoái chí, bỏ quên thanh kiếm đó để sống một cuộc đời bình đạm.

Sau khi mọi người chuẩn bị xong xuôi chính là nghi thức hiến tế tẩy lễ trước khi lên núi.

Mấy vị trưởng lão ngồi xếp bằng tọa trấn quanh một cái đỉnh lớn. Trên mặt đất bằng phẳng, các đệ tử đứng thành hàng ngũ chỉnh tề, ngẩng đầu chờ đợi.

Trong đỉnh lớn chứa đầy linh thủy. Hạ An tháo ngọc bội mà sư tôn giao phó bên hông ra, dùng sức ném vào trong đỉnh. Chờ đợi một lát, mặt nước bốc cháy lên ngọn lửa linh thiêng. Một con hỏa phượng hoàng đột nhiên hiện ra, lập tức giương cánh hí vang, xoay quanh bay lên, đỡ lấy đỉnh thanh vân.

Linh sơn linh kiếm hình thành tự nhiên giữa đất trời, vì muốn triệu hồi linh thú cao giai, cần phải có linh vũ giáng xuống tẩy lễ và phù hộ. Điều này cũng coi như là một hình thức thỉnh thị và bày tỏ sự tôn kính.

Mọi việc xong xuôi, lập tức lên đường.

Đệ tử các phong cơ bản đều đi theo nhóm, Quý Tử Sâm hồi tưởng lại cốt truyện trong nguyên tác, tính toán sau khi rút kiếm Nhạc Phong sẽ chuồn ngay, đi thúc đẩy cốt truyện nam chính rút kiếm, rồi tác hợp cho nam nữ chính quen nhau.

Dọc đường đi, không ngừng có đệ tử rút kiếm của mình ra. Chờ đến khi y đi đến vị trí được miêu tả trong trí nhớ, dưới ánh mắt của đám đông, y rút ra thượng phẩm tiên kiếm Nhạc Phong. Lúc đó, một tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc truyền đến từ đỉnh núi phía xa, đất rung núi chuyển.

Mọi người đồng loạt hướng về phía đó, là sườn núi Vạn Kiếm Sơn.

Quý Tử Sâm kích động đến mức xoa xoa đôi tay gầy gò. Thời cơ quá tốt, cuối cùng cũng đến cao trào của cốt truyện tu luyện rồi!

Đám đệ tử Độ Kim Phong vội vã chạy tới. Quý Tử Sâm trà trộn trong đám đông, nhìn ngó xung quanh.

Chỉ thấy một đám đệ tử vây quanh một con cự xà có màu hồng đen xen lẫn. Ở đây quả thật có đệ tử Ô Miểu Phong, nhưng lại không thấy bóng dáng nữ chính.

Y nhớ không nhầm thì chẳng lẽ cao trào của chương này không phải là nữ chính rút kiếm, sau đó gặp cự xà, rồi nam chính anh hùng cứu mỹ nhân sao? Vậy nữ chính đâu?

Y thử gọi hệ thống, muốn hỏi cho ra nhẽ có phải hệ thống bị lỗi gì không, nếu không thì tại sao cốt truyện đã định sẵn lại bị sửa đổi một cách khó hiểu như vậy? Chẳng qua hệ thống cứ như điếc, mãi chẳng thấy đâu. Giao diện hệ thống cũng chẳng có phản hồi gì.

Quý Tử Sâm đỡ trán. Bị hệ thống hố một lần, y đã có thể nhanh chóng chấp nhận sự thật rằng hệ thống của mình là một hệ thống rác rưởi. Hơn nữa, y còn chấp nhận nó một cách vui vẻ và bắt đầu nghĩ kế đối phó tiếp theo.