Một khoảng đất bằng phẳng hiện ra trước mắt, ở giữa lặng lẽ đặt một cái đỉnh tròn, có lẽ dùng để tế lễ trừ tà. Vừa nhìn là biết đây là căn cứ sản nghiệp của đệ tử Linh Tiêu Sơn.
Hạ An dừng ngựa phía trước, giơ tay ra hiệu cho mọi người dừng lại dựng trại đóng quân tại đây. Các đệ tử nhanh chóng làm theo, chỉ trong chốc lát, những chiếc lều trại đã mọc lên san sát như nấm sau mưa trên bãi đất bằng.
Quý Tử Sâm xoay người xuống ngựa, chỉnh lại y phục, chuẩn bị lấy đồ đạc cá nhân. Bỗng một tiếng hô hoảng loạn truyền đến từ phía sau, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Tiếng ngựa hí kinh hãi vang lên trong đám người phía sau, chỉ thấy một con bạch mã đầu đen đang hoảng loạn chạy tán loạn khắp nơi. Các đệ tử người thì hốt hoảng bỏ chạy, người không kịp tránh né thì bị đυ.ng ngã, thậm chí có người chân tay bủn rủn ngã xuống đất.
Quý Tử Sâm há hốc mồm nhìn vị huynh đệ kia ngã xuống. Không phải chứ, chỉ ngã xuống đất thôi mà lại có thể làm ngựa hoảng sợ bỏ chạy á!
Chẳng qua là ngay giây tiếp theo, y đã chẳng còn hứng thú hóng hớt, cũng chẳng còn thời gian mà cảm thán chẳng ai trong đám đệ tử này có mống lương tâm nào nữa. Bởi vì, con ngựa kia bỗng dưng nổi điên, lao thẳng về phía y.
Thật đúng là sợ cái gì cái đó đến, mọi chuyện vốn dĩ vô vị, chớp mắt một cái, người phải chịu trận lại biến thành chính y.
Hiện tại Quý Tử Sâm tu vi còn non, khinh công ba mớ vứt xó, đành phải gạt bỏ lựa chọn đối mặt trực diện với con ngựa điên này. Chắc chắn là không thể đối đầu trực diện rồi, vậy chỉ có nước chuồn là thượng sách thôi.
Y còn chưa kịp xoay người nhảy sang bên cạnh.
Một bóng người màu lam từ trên trời giáng xuống, thân hình mạnh mẽ đạp lên nóc mấy chiếc xe, trực tiếp phi thân vững vàng ngồi lên lưng ngựa, hai tay nắm chặt dây cương, thuần thục ghìm chặt đầu ngựa.
Con ngựa hí dài một tiếng, bụi đất tung mù mịt, cuối cùng vẫn bị chế ngự.
Hạ An. Chương Ngọc nghe tiếng chạy đến, một tay đỡ Quý Tử Sâm chân mềm nhũn, tay kia tiến lên hỏi han tình hình.
Lúc này Quý Tử Sâm mới hoàn hồn, phủi phủi tro bụi trên người, ấn trái tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng về, cuối cùng cũng thấy rõ người tới, trong lòng lập tức như mây tan, mừng rỡ khôn xiết.
"Nghe danh sư huynh Hạ An đã lâu, tại hạ Chiêm Thanh Ngữ, người Ô Miểu Phong."
Nữ chính!
Chiêm Thanh Ngữ rành mạch lưu loát thuật lại đầu đuôi sự việc cho Hạ An nghe, dáng vẻ anh tuấn tiêu sái thu hút không ít ánh mắt xung quanh.
Phong chủ Ô Miểu là nữ phong chủ duy nhất trong năm phong, tác phong làm việc nhanh như chớp giật, thuộc hạ phần lớn là nữ đệ tử và phần lớn cũng noi theo phong cách của nàng ta. Ví dụ như vị nữ tu trước mắt này.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến tác giả bị một đống fan cuồng quay lưng chửi rủa kịch liệt. Chẳng qua là về sau, tác giả lại viết nữ chính thành một cô nàng si tình dựa dẫm vào nam chính, hoàn toàn đi ngược lại với hình tượng ban đầu, OOC nghiêm trọng.
Tuy nhiên, hiện tại nàng ta chính là cái đùi vàng mà y chuẩn bị bám víu để thúc đẩy nàng ta và nam chính quen biết nhau, tiện thể tăng hảo cảm.
Chiêm Thanh Ngữ bỗng nhiên chuyển tầm mắt về phía y, tiến lên phía trước. Không biết từ lúc nào phía sau nàng ta có thêm một nữ đệ tử, nàng ta dùng khuôn mặt ngượng ngùng đánh giá y.