Quý Tử Sâm hoảng sợ trong lòng, lập tức nỗi sợ hãi lấn át sự bối rối. Y sợ rằng lại nói ra lời không hợp với tính cách cũ, bại lộ. Y sợ rằng nếu như vậy, y sẽ bị mọi người hiểu lầm là bị ma quỷ nhập, cuối cùng bị tra tấn đủ đường mà chết thảm.
Không ngờ Chương Ngọc chỉ liếc mắt một cái, nói: “Di chứng sao?”
Quý Tử Sâm giả vờ thuận theo vẻ mặt nghi hoặc của hắn mà gật đầu, tuy nhiên y không muốn bị cho là có vấn đề về đầu óc, nhưng dường như đây là lý do hợp lý nhất để giải thích cho những hành động khác thường của mình. Thật là phải biết điều trong hoàn cảnh này.
Sau đó, Chương Ngọc nói một câu “Chúc ngủ ngon” rồi rời đi.
Quý Tử Sâm thả lỏng tấm lưng đang căng thẳng. Y đã quên mất chuyện này rồi, thật may là sự việc này xảy ra đúng lúc.
Y cũng phải cảm ơn Lưu Kim Phong vì mỗi đệ tử được một gian phòng riêng, nếu không, y đã phải thú nhận với tất cả sư huynh đệ rằng đầu óc mình có vấn đề rồi. Thật là không thể tưởng tượng nổi!
Y vứt kiếm phổ sang một bên, nhanh chóng nằm xuống: Còn đọc kiếm phổ chi nữa, y đã nắm rõ như lòng bàn tay những thanh kiếm của các nhân vật chính trong quyển sách này rồi.
Chẳng hạn như kiếm Nhạc Phong của nguyên thân, hay kiếm Trác Quang của Tiêu Minh Du.
Hơn nữa, kiếm chọn người, vốn không phải là người chọn kiếm.
...
Lụa đỏ thắm treo cao giữa các cột tiên, những người trên mặt đất chạy tán loạn như kiến trên chảo nóng.
Tiêu Minh Du mặc một thân áo huyền y, quanh thân hắc khí cuồn cuộn, tay phải cầm kiếm. Máu tươi nóng hổi nhỏ giọt xuống, hắn hung hăng nhìn xuống những người trên mặt đất, nói: “Ta đã đối xử tốt với ngươi!”
Quý Tử Sâm nằm dài trên đất, khóe miệng cong lên nụ cười quyến rũ, tay ôm chặt vết thương máu chảy không ngừng, nói: “Sao? Chẳng phải thiên hạ đều nói ngươi có linh căn dị thường, nay lại được thêm tăng cường của dòng máu ma tộc. Chằng phải gϊếŧ ta dễ như bóp chết một con kiến sao?”
Y lại phun ra một ngụm máu đen, giọng điệu như vỡ tan: “Đến đây! Gϊếŧ ta đi! Cho ta một cái chết thanh thản đi!”
Chỉ thấy ánh đao loang loáng nhưng sự giải thoát lại không đến, nỗi đau từ trong miệng lan tỏa ra...
Y bị Tiêu Minh Du cắt lưỡi!
Quý Tử Sâm kinh hãi mở mắt, bật dậy. May thay, hóa ra chỉ là một giấc mộng.
Đây rõ ràng là cốt truyện nam chính trong nguyên tác gϊếŧ chết nguyên thân, chỉ là không ngờ một giấc mộng lại có thể chân thực đến thế.
Chưa kịp than thở về thân phận xui xẻo này, y vội liếʍ nhẹ vòm họng, thở phào nhẹ nhõm.
Tốt quá, y vẫn còn sống.
Nghĩ lại thì đây là chuyện gì vậy chứ? Nói nhẹ thì là hệ thống thúc giục y bớt lười biếng, nói nặng thì chính là hồi chuông cảnh báo nguy hiểm.
Phải nhanh chóng đẩy nhanh tiến độ cốt truyện thôi, nếu chậm chạp e rằng tình tiết nguyên tác càng thêm chân thực, chỉ khổ cho thân phận của y, quá mức bất lực rồi.
Có lẽ tỏ ra hung ác một chút không chừng lại phản tác dụng, còn tự mình gây họa, đến lúc đó vốn dĩ không cần nam chính hắc hóa để hại y, mạng nhỏ này đã bị những người tinh mắt kia phá cho tan tành rồi.
Sau khi bị giấc mộng đáng sợ kia dọa cho tỉnh giấc, thần kinh y vẫn luôn lâm vào trạng thái căng thẳng, không tài nào ngủ lại được. Đến khi ngoài cửa sổ trời đã sáng, y lập tức rời giường, vèo một cái chạy thẳng đến khu rừng trúc mười dặm.