Đau đầu, đau chân, đau bụng, trên người không chỗ nào là không đau.
Chẳng lẽ đây là báo ứng của việc nửa đêm thức khuya làm việc cho “bố” khách hàng à?
Quý Kiêu nhẫn nhịn cơn đau khắp người, miễn cưỡng mở mắt.
Trong một gian nhà gỗ cũng coi như khá lớn, mấy thiếu niên mặc cẩm y đang vai kề vai mà vây y thành một vòng, lấp đầy cả căn phòng, mỗi người đều đang vênh váo tự đắc lên án điều gì đó.
Một thiếu niên dáng người cao gầy có vẻ kích động, còn giơ ngón tay chỉ vào y, nói: "Ta đã nói người của Xích Viêm Phong ra tay không biết nặng nhẹ. Nhìn trán Quý sư đệ đi, chắc chắn bọn chúng muốn phá tướng đệ ấy đó! Hôm nay ta nhất định phải cho bọn chúng biết đệ tử Lưu Kim Phong ta không dễ chọc!"
Kẻ khác bừng bừng phụ họa đầy vẻ chính nghĩa: "Đúng vậy! Mấy tên đệ tử kia cậy vào sư tôn quản giáo không nghiêm mà tác oai tác quái khắp nơi. Ngày thường sư tôn nhà ta vẫn luôn nhắm một mắt mở một mắt. Nay bọn chúng đã làm loạn đến tận trên đầu chúng ta rồi, còn đánh bị thương cả Quý sư đệ, không thể bỏ qua chuyện này một cách dễ dàng như thế được!"
Mấy người này vừa nói vừa khoa tay múa chân, mấy bàn tay lắc lư qua lại, lắc đến mức đầu óc Quý Kiêu choáng váng, huống chi giọng nói của người nào người nấy đều sang sảng, khiến y nghe mà đau cả đầu.
Cẩm y, sư tôn... Tất cả mọi thứ giống như một giấc mơ hoang đường, thế nhưng lại chân thực hơn mơ rất nhiều. Thôi vậy, dù đây có là mơ đi chăng nữa thì y cũng phải phối hợp với NPC thôi.
Thấy người kia sắp mắng đến mức không thể ngừng lại được, Quý Kiêu không nhịn được nữa, chỉ đành lên tiếng cắt ngang: "Kia... Các ngươi đang nói gì vậy?"
Mấy người đồng loạt nhìn sang, trong đó còn có một người chỉ vào y nói: "Xem đi! Ta đã nói là đầu óc đệ ấy bị chúng đánh hỏng rồi mà!"
Hỏng cái đầu ngươi. Thiếu niên, tích đức đi, đừng có khẩu nghiệp, cái miệng hại cái thân nữa được không?
Người ở gần y nhất – cũng là người đang bắt mạch cho y – một thiếu niên sở hữu đôi mắt và hàng lông mày sắc bén nói: "Tình hình của A Sâm không có gì đáng ngại nhưng không tránh khỏi phải dưỡng thương một thời gian. Sư đệ biết các sư huynh đều nhiệt tình giúp đỡ, thế nhưng chuyện này không chỉ đơn giản là trận đấu riêng giữa hai người mà còn liên quan đến thể diện của hai phong, làm ầm ĩ lên thì đều không có lợi cho cả hai bên. Chỉ có thể đợi sư tôn ra mặt giải quyết mới nói đến hai chữ "công bằng" được."