Nghĩ vậy, Lê Vị Hàn vẫn thu nhận Thời Kinh Trần.
Y không sắp xếp cho Thời Kinh Trần ở bên cạnh mình như trong nguyên tác, mà xếp hắn vào Ngoại Uyển, nơi cách xa mình nhất.
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cho dù Thời Kinh Trần là một nam tử không ưa đồng tính, y vẫn không yên tâm.
Cứ để xa một chút, khuất mắt cho yên.
"Sư đệ, đệ cứ ở đây. Vốn dĩ đệ nên ở cùng các đệ tử Nội Uyển, có lẽ là sư tôn chưa kịp an bài chỗ ở, đệ tạm thời chịu khó một chút."
Người đưa Thời Kinh Trần đến nơi ở là nữ tu Mộc Tuyết dưới trướng Lê Vị Hàn. Mộc Tuyết là sư tỷ thanh mai trúc mã của Thời Kinh Trần trong nguyên tác, cũng là hồng nhan đầu tiên trong đời hắn.
Theo tình tiết trong sách, lần đầu gặp mặt, Thời Kinh Trần đã nhất kiến chung tình với vị sư tỷ dịu dàng này, từ đó nảy sinh tình cảm thầm kín. Mối tình đầu trong sáng thuở thiếu thời ấy, cho đến khi Thời Kinh Trần công thành danh toại vẫn luôn được hắn trân trọng, chưa từng nỡ mạo phạm Mộc Tuyết.
Thời Kinh Trần, người đáng lẽ phải bị Mộc Tuyết thu hút, lúc này lại đang chau mày, suy nghĩ tại sao Lê Vị Hàn lại xếp mình ở Ngoại Uyển.
Hắn có thể chắc chắn rằng mình đã thật sự trùng sinh. Kiếp trước, sau khi tự tay gϊếŧ kẻ thù, hắn còn chưa kịp hưởng hết vinh hoa phú quý chốn nhân gian thì đã vì tu luyện Thiên Cơ Dẫn mà tẩu hỏa nhập ma, chết vào năm hai mươi mốt tuổi, cái tuổi đẹp nhất đời người.
Ngày hôm đó, Mộc Tuyết sư tỷ của hắn vẫn còn đang ở ngoài Xuân Hiểu Đường của Thiên Vận Sơn Trang, dựng kết giới hộ pháp cho hắn.
Vết nhơ lớn nhất trong kiếp trước của Thời Kinh Trần, chính là làm đệ tử của tên háo sắc Chiết Mai Tiên Tôn. Cũng vì ở bên cạnh Chiết Mai mấy năm, suýt nữa đã trở thành lò luyện, mà bị giới tu tiên chê bai rất lâu.
Trên đời này, miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ. Hắn đã ở trong phòng ngủ của Chiết Mai nhiều năm như vậy, dù chưa kịp xảy ra chuyện gì, cũng là trăm miệng khó biện bạch.
Vì thế hắn đã phá nát mộ của Lê Vị Hàn, còn phóng một mồi lửa đốt sạch Ngưng Tuyết Đường.
Dù đã làm xong những việc này, hắn vẫn cảm thấy chưa thể nguôi giận. Ngọn lửa lớn đốt được Ngưng Tuyết Đường, nhưng không thể đốt sạch quá khứ của hắn.
Là thiên mệnh cho hắn cơ hội, để hắn được trùng sinh. Hắn nên nhân cơ hội này sớm giành được lòng tin của Lê Vị Hàn, rồi tự tay gϊếŧ chết y khi y không đề phòng. Nhưng bây giờ, Lê Vị Hàn lại xếp hắn ở Ngoại Uyển.