Chương 32

Chẳng lẽ nữ quỷ này chính là Tuyết Linh Lung?

Diễn biến tiếp theo, cũng không khác biệt nhiều so với dự đoán của Lê Vị Hàn, Diêu Mộng Liên sống ẩn dật trong núi sâu tu hành lâu ngày, ít khi gặp được nam tử tuấn tú chu đáo như La Minh Yên, rất nhanh liền cùng La Minh Yên quấn quýt như keo sơn, hẹn hò dưới trăng.

La Minh Yên khéo ăn nói, miệng đầy lời đường mật, khiến Diêu Mộng Liên mê muội quay cuồng.

Hai người ở trong trúc xá vài tháng, rất nhanh đã tư định chung thân.

Đợi đến khi nhìn thấy cảnh tượng đỏ mặt tim đập, Lê Vị Hàn rất chu đáo lấy tay che mắt Thời Kinh Trần lại.

“Oa ô…” Thời Kinh Trần kêu hai tiếng, dùng móng vuốt cào tay Lê Vị Hàn.

Cảm nhận được động tác của Thời Kinh Trần, Lê Vị Hàn kéo tai y, khẽ nói: “Ngoan, tiểu hài nhi, không được nhìn.”

Tiểu cẩu bị che mắt, các giác quan khác trở nên đặc biệt nhạy bén, âm cuối câu nói của Lê Vị Hàn vô tình kéo dài một chút, vừa như dỗ dành vừa như dụ dỗ, kèm theo hơi thở ấm áp phả vào tai, khiến lòng người ngứa ngáy như bị hạt cát nhỏ cọ xát, vô cùng khó chịu.

Thời Kinh Trần khẽ rên một tiếng, dụi dụi đầu vào lòng bàn tay Lê Vị Hàn, rất nhanh đã ngoan ngoãn trở lại.

Câu chuyện cuối cùng cũng đến đêm động phòng hoa chúc, Lê Vị Hàn thấy Diêu Mộng Liên ngồi ngay ngắn trước gương đồng trong trúc xá, tràn đầy mong đợi khoác lên mình bộ hỉ phục.

Mặt hồng tươi như xuân, hỉ phục đỏ rực như lửa.

Khoảnh khắc này, Lê Vị Hàn chợt nhận ra, nữ quỷ kia hẳn muốn thông qua giấc mộng này để nói cho Thời Kinh Trần một số chuyện.

Một tân nương sắp xuất giá, tiểu thư của Linh Sơn Đạo, sau này sẽ phải trải qua những gì.

Lê Vị Hàn nhìn người đang chấm son lên môi, trong lòng bỗng có một dự cảm không lành.

Thế gian này xưa nay là nữ tử si tình, nam nhân bạc bẽo, e rằng lần này cũng không ngoại lệ.

Trời sắp tối, tân nương ngồi bên cửa sổ chờ tân lang đến, mãi đến đêm khuya, mới có người đẩy cửa bước vào.

“Minh Lang.” Diêu Mộng Liên nhẹ nhàng gọi một tiếng, nhưng người đến lại không hề lên tiếng.

“Minh Lang, thϊếp có chút sợ hãi, ngày mai đi gặp phụ mẫu của chàng, chàng nói họ có chấp nhận thϊếp không? Minh Lang.” Diêu Mộng Liên gọi hết tiếng này đến tiếng khác, nhưng người đến vẫn không đáp lời, dường như cảm thấy có điều gì đó, Diêu Mộng Liên giật tấm khăn trùm đầu xuống, nhìn thấy La Minh Yên với vẻ mặt ngưng trọng.

“Minh Lang?”

“A Liên đừng sợ, có ta ở đây.” La Minh Yên cúi người, hôn lên trán Diêu Mộng Liên.

Diêu Mộng Liên nép vào lòng ngực y, hai người cùng uống chén rượu giao bôi vào giờ lành.

Lê Vị Hàn nhìn kỹ, không quên lần nữa che mắt Thời Kinh Trần.

Thời Kinh Trần vùng vẫy trong lòng Lê Vị Hàn, không lâu sau, Diêu và La đã vào trong màn trướng đỏ.

Tiếng chim yến hót véo von như trong tưởng tượng không nghe thấy, ngược lại lại nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết.

Máu tươi đỏ chói bắn tung tóe trên lụa đỏ, La Minh Yên từ trong màn trướng đứng dậy, trong tay nắm một viên nội đan tụ thành từ linh lực.

“Ngươi không phải Minh Lang, vì sao lại hóa thành dáng vẻ của y…”

Người trên giường hỏi một câu, La Minh Yên lùi vài bước, giây lát sau đưa tay cầm lấy ngọn nến đỏ trên bàn châm lửa đốt một bên màn che.

Trong chớp mắt, lửa đã bốc lên xà nhà.

Diêu Mộng Liên không thể động đậy, chất vấn người trước mắt: “Rượu kia có vấn đề.”