Thời Hoài Bạch vốn là một "long ngạo thiên", một sáng tỉnh dậy lại bị hệ thống kéo vào thế giới học viện quý tộc, biến thành một học sinh nhút nhát, yếu đuối và nghèo kiết xác. *“Long Ngạo Thiên” là t …
Thời Hoài Bạch vốn là một "long ngạo thiên", một sáng tỉnh dậy lại bị hệ thống kéo vào thế giới học viện quý tộc, biến thành một học sinh nhút nhát, yếu đuối và nghèo kiết xác.
*“Long Ngạo Thiên” là từ biệt danh mà dân mạng dùng để chỉ mẫu nhân vật chính siêu cấp bá đạo trong truyện.
Thời Hoài Bạch: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên...”
Câu còn chưa dứt, trước cửa ký túc xá đã vang tiếng gió rít, một hàng dài Lamborghini bày thành hàng ngang lóa mắt. Ở cuối đoàn xe: một chiếc Rolls-Royce Phantom sang trọng từ từ dừng lại. Tài xế cung kính mở cửa, F4 từ trong xe tao nhã bước xuống.
Thời Hoài Bạch: “...”
Bro, tụi nó còn biết "làm màu" hơn cả mình!
Hệ thống nói với Thời Hoài Bạch: [F4 là bốn người đứng đầu chuỗi thức ăn trong học viện quý tộc, sống trong nhung lụa, lạnh lùng vô tình. Vì vậy nhiệm vụ của chúng ta là?]
Thời Hoài Bạch: “Kẻ yếu phải thu phục bốn nhóc con! Thuận tôi thì sống, nghịch tôi thì chết. Tôi phải lấy lại tất cả những gì thuộc về mình!”
Hệ thống: [Bro...]
1.
F1 là hội trưởng hội học sinh, bề ngoài văn nhã, thật ra bên trong mục rỗng, đóng vai người dịu dàng săn sóc nhưng thực chất là một kẻ bại hoại.
Lúc đầu, F1 chỉ coi Thời Hoài Bạch như một cún con xinh đẹp, ngoan ngoãn đáng yêu, biết mang túi xách, rót trà, gọi là đến, đuổi là đi.
Tại buổi đấu giá, Thời Hoài Bạch trừng mắt nhìn chằm chằm phía trước:
“Trên thế giới này chỉ có thứ tôi không muốn, chứ không có thứ tôi không giành được!”
Cậu dứt khoát ra tay với một cục đá thô, từng bước từng bước nâng giá hàng chục vạn, nhất quyết không buông. Khi hét giá 20 triệu thì là ra tay là chốt đơn ngay.
“Khoan đã, dừng lại, không được!” Trong ánh mắt hoảng hốt của F1, Thời Hoài Bạch đột nhiên nắm lấy tay đối phương, đan chặt mười ngón tay.
F1 ngơ người: “Cái gì...”
Nắm tay?
Cún con xinh đẹp... làm nũng à?
Cuối cùng, Thời Hoài Bạch hét lớn một tiếng, giơ cao tay hai người đang đan mười ngón lên:
“Điểm đèn trời!”
Long ngạo thiên chúng tôi cực kỳ rành các nghi thức trong đấu giá hội!
*“Điểm đèn trời” thường là hành động thắp đèn lên trời, cầu khấn hoặc tuyên thệ với thiên địa. Dùng để thề trung thành, báo thù, nhập môn, hoặc lập mệnh số.
Cún con ngoan ngoãn? Không đời nào!
Đại vương kiêu ngạo? Xông lên đi!!!
2.
F2 ghét nhất mấy kẻ dựa hơi người khác để nổi. Nhìn thì mềm mại, đáng yêu như không xương, thật ra toàn hút máu sống ký sinh.
Ví dụ điển hình gần đây là cái tên mới toanh xuất hiện bên cạnh F1, Thời Hoài Bạch.
F2 thỉnh thoảng “vô tình” nghe được tin tức về Thời Hoài Bạch, “vô tình” lướt diễn đàn là thấy ảnh cậu được thảo luận tới tấp.
Vì thế F2 “vô tình” để lại bình luận:
[Có gì đẹp đâu.]
Dân mạng trên diễn đàn:
[Ông anh lầu trên chửi tất cả các bài viết có tên Thời Hoài Bạch một lần xong lại click vào từng bài, theo dõi từng tấm hình như fan cuồng vậy à?]
F2 lập tức ném điện thoại:
“Tôi... tôi không có!”
Sau đó, khi “tình cờ gặp” Thời Hoài Bạch, F2 cười khinh:
“Đúng là giả tạo.”
Thời Hoài Bạch lập tức hiểu:
“Trận quyết đấu của đàn ông chính thức bắt đầu”
Cậu trở tay tung một cú vật qua vai, đánh cho F2 nằm bẹp dưới đất:
“Trái ý trời thì còn được tha, trái ý tôi không có cửa sống. Bây giờ nhìn cho rõ, người mà anh phải khuất phục là ai.”
Đêm đến, dưới một bài viết nhục mạ Thời Hoài Bạch, xuất hiện bình luận mới:
[Cái tên giả vờ mọt sách yếu ớt, mau cút đi chỗ khác.]
3.
F3 là một nghệ sĩ phong lưu lang thang, lần đầu gặp Thời Hoài Bạch trong buổi đấu giá đã kinh ngạc như gặp thiên nhân.
Từ đó về sau, anh bắt đầu áp dụng những chiêu thức từng dùng để bao dưỡng người khác để theo đuổi Thời Hoài Bạch, mỗi ngày chuyển khoản, tặng hoa, mua túi hiệu, hẹn hò dưới ánh nến.
“Cây bạch đàn lam có độc, xung quanh không có cỏ mọc, nhưng lại cho phép chim hòe đậu lên. Đẹp quá, đúng không?”
Thời Hoài Bạch: “Đẹp thật.”
“Lọ nước hoa này là MFK Une Rose trích từ 250 đóa hoa hồng Grass đẫm sương sớm lần đầu tiên trong năm, tượng trưng cho tình yêu không ràng buộc bởi giới tính.”
Thời Hoài Bạch: “Thơm ghê.”
F3: “Blah blah blah... siêu xe.”
Thời Hoài Bạch: “Xe đẹp.”
F3: “Blah blah... đại tiệc pháo hoa.”
Thời Hoài Bạch (vẫn bình thản): “Ngon.”
F3: “Ơ... ơ ơ???”
Người này... đúng là trai thẳng.
4.
F4 là kiểu người như rồng thần, thấy đầu không thấy đuôi, lạnh nhạt với tất cả, kể cả Thời Hoài Bạch.
Lâu dần, Thời Hoài Bạch cũng chán không buồn dán mặt nóng vào mông lạnh nữa:
“Hôm nay anh lạnh lùng với tôi, ngày mai tôi sẽ khiến anh trèo lên không nổi. Anh nghĩ mình vừa từ chối ai? Là một thiên thần tình yêu đấy.”
Trong một chuyến công tác ở Bắc Âu, F4 bỗng dưng nhớ tới khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta trằn trọc mất ngủ của Thời Hoài Bạch.
Anh ngẩn người nghĩ:
“Chết rồi... Thời Hoài Bạch thật sự khiến mình để ý rồi.”
Ngày về nước, ngay khi bước ra khỏi sân bay, F4 liền bắt gặp khuôn mặt ấy, khuôn mặt khiến anh bao đêm trăn trở.
“Mười năm rồi...” F4 giật mình: Thời Hoài Bạch đã đợi mình mười năm?
Thời Hoài Bạch lúc này đã là một người thành đạt trong giới tài chính chỉ khẽ gật đầu:
“Anh về rồi à?”
F4 nghẹn ngào: “Ừm.”
Thời Hoài Bạch nhẹ nhàng nói tiếp:
“Mười năm...”
Nhưng rồi cậu xoay người, lạnh lùng tuyên bố:
“Thời hạn mười năm đã đến, trời lạnh rồi... Vương thị các người nên phá sản rồi! Cứ chờ đấy.”
“Tôi sẽ thu mua công ty của các người.”
Cảnh báo:
Không chịu nổi thì đừng đọc! Tác giả không nhận gạch đá!
Công nào cũng có bệnh, mà bệnh rất nặng.
Góc nhìn: Nhân vật chính Thời Hoài Bạch + 4 vai phụ: Giang Hi Niên, Tống Trì, Thẩm Xuy Miên, Vương Nguyên Phủ.
Tóm tắt một câu: F4 bị Long Ngạo Thiên bẻ cong từng người một.
Thông điệp lập ý: Học hành chăm chỉ mới là chân lý.
Văn án thú vị ghê, truyện cũm siêu hay