Tuyết Yên liên tiếp mấy ngày đều ở Phật đường cùng lão phu nhân chép kinh Phật, sáng sớm qua đó mãi đến giữa trưa mới được nghỉ ngơi, chợp mắt một khắc lại phải đi.
Tuyết Yên tranh thủ chút thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi nàng thoải mái nằm nghiêng trên ghế mềm, Lục Chi xoa bóp cánh tay mỏi nhừ cho nàng.
Tuyết Yên dễ chịu nheo mắt lại, khi xoa đến chỗ đang nhức nàng nhíu đôi mày thanh tú, tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cửa miệng. Nột cô gái như Lục Chi nghe thấy âm thanh mềm mại uyển chuyển đó cũng thấy tai nóng bừng.
Tâm Nguyệt đẩy cửa từ ngoài vào, nàng nói với Lục Chi: “Ngươi lui xuống trước đi.”
Lục Chi đứng dậy vâng lời, đóng cửa lại. Tâm Nguyệt đi đến bên Tuyết Yên, đè thấp giọng nói: “Cô nương, Thanh Mặc đã gửi lời, Thế tử mời người đi gặp mặt.”
Mi mắt khép lại của Tuyết Yên run nhẹ, sau vài lần do dự mới mím môi nói: “Ngươi cứ nói lại rằng, ta phải chép kinh cho Tổ mẫu, không ra ngoài được.”
Tâm Nguyệt thấy nàng nói xong thì nhắm mắt lại xoay người nằm quay vào trong, trông vẻ này là thật sự không định đi gặp, bèn đi ra ngoài đáp lời.
Tại một góc vắng vẻ, khuất nẻo của Cố phủ. Thanh Mặc thân thể nhẹ nhàng như én, ngồi xổm trên tường cao nhìn xuống Tâm Nguyệt: “Chép kinh?”
Tâm Nguyệt gật đầu giải thích: “Cuối tháng cô nương nhà ta phải theo Lão phu nhân về quê tế lễ nên giờ ngày nào cũng ở Phật đường chép kinh.”
Thanh Mặc bối rối gãi đầu, đang lo không mời được người, về Thế tử có làm khó dễ mình không thì Tâm Nguyệt đã vẫy tay đuổi hắn: “Ngươi mau đi đi, kẻo lát nữa bị người khác thấy.”
Thanh Mặc không cam lòng hỏi: “Vậy bao giờ thì chép xong?”
Tâm Nguyệt không kiên nhẫn: “Chuyện này ta làm sao biết chắc được, cô nương nhà ta chép không kể ngày đêm, tay sắp đứt rồi đây này.”
Thanh Mặc đành phải nhảy từ tường xuống, đi về phía cỗ xe ngựa đang chờ ở đầu phố dài.
Hắn đi đến bên cạnh xe ngựa, qua cửa sổ thuật lại mọi việc.
Lát sau giọng nói lạnh lùng, thanh sạch của Tạ Sách mới truyền đến: “Biết rồi.”
Thanh Mặc lúc này vẫn chưa để chuyện này trong lòng, cho đến khi liên tiếp ba lần đều không mời được người, thấy sắc mặt Thế tử mỗi lần một trầm xuống, hắn bắt đầu lo lắng cho Cố cô nương.
“Kinh văn gì mà cần nàng ấy tốn hơn nửa tháng để chép.” Tạ Sách xếp chồng cuộn án trong tay lại rồi ném sang một bên, khóe miệng hắn cong lên, trong mắt không có chút ý cười nào: “Chỉ sợ chép kinh là giả, tránh ta mới là thật.”
Cái ngày nàng đột nhiên đẩy hắn ra, sự phản kháng ẩn giấu dưới đôi mắt ngấn nước kia, nàng thật sự nghĩ hắn không nhìn ra sao?
Thanh Mặc thấy bất an nên thay Tuyết Yên biện hộ: “Tâm Nguyệt nói đó là ý của Cố lão phu nhân, Tứ cô nương chắc hẳn cũng không thể làm trái.”
Tạ Sách không đồng tình với lời giải thích của Thanh Mặc. Hắn bèn giơ tay, lơ đãng lật một cuộn từ đống hồ sơ trên án thư: “Phải hay không, đi xem là biết.”
Thanh Mặc không hiểu ý Thế tử.
Tạ Sách đã cầm lấy cuộn án, đứng dậy đi qua bên cạnh hắn.
Thanh Mặc vội vàng đuổi theo, chỉ nghe thấy giọng Tạ Sách lạnh lùng bay tới: “Đến Cố phủ.”
Khuôn mặt giống Tạ Hành của Tạ Sách, cùng dòng máu huyết thống chảy trong hai người, đối với Tuyết Yên mà nói chẳng khác nào một đóa phù dung tươi đẹp, mê hoặc nhưng mang theo kịch độc, muốn cai bỏ nó đâu có dễ dàng.
Nàng bảo Tâm Nguyệt từ chối Thanh Mặc nhưng chính mình lại rối bời tâm trí, một canh giờ trôi qua đến một trang kinh văn cũng chưa chép xong.
Vẻ mặt Tâm Nguyệt vội vã đi vào, suy nghĩ của Tuyết Yên trở lại, nàng cố gắng sắp xếp cảm xúc hỏi: “Sao lại vội vàng thế?”
Tâm Nguyệt mặt mày căng thẳng, quỳ gối bên án thư ghé sát tai Tuyết Yên nói nhỏ: “Thế tử đến rồi.”
Ngón tay cầm bút của Tuyết Yên co lại, răng cắn nhẹ vào đầu lưỡi, cảm thấy một chút đau đớn tinh tế mới thả lỏng hỏi: “Sao hắn lại đến?”
Cố gia vốn không có giao hảo gì với Hầu phủ vả lại phụ thân nàng nhậm chức ở Thái Thường Tự, tuy là Tự khanh nhưng đó là một nha môn nổi tiếng là thanh liêm, lại còn lạnh lẽo.
Tạ Sách là Kinh Triệu Phủ Doãn, càng không có việc quan hệ công vụ. Hắn đột nhiên đến, có thể vì nguyên nhân gì?
Nghĩ đến việc mình đã mấy lần thoái thác không gặp, Tuyết Yên không khỏi thấp thỏm trong lòng.
Nàng trầm tư, rủ mắt xuống. Thế tử chắc cũng không muốn người khác biết mối quan hệ giữa hắn và nàng, chắc là sẽ không phải vì nàng.
Ít nhất sẽ không trắng trợn như vậy.
Tâm Nguyệt lắc đầu: “Nô tỳ hỏi người giữ cửa, họ cũng không rõ chỉ nói là có án gì đó cần mời lão gia hỗ trợ.”
Án? Tuyết Yên nhíu mày, dính líu đến việc tra án của Kinh Triệu Phủ chẳng phải là chuyện tốt lành gì nhưng Tạ Sách đích thân đến cửa, lời lẽ lại khách khí chắc là không nghiêm trọng.
“Chúng ta mặc kệ.” Vì chưa tìm đến đầu nàng, nàng cứ coi như không biết.
Tuyết Yên cố gắng tĩnh tâm chép kinh nhưng cứ viết một chữ lại dừng, hiệu suất còn kém hơn trước.
Tuyết Yên bực bội nhíu chặt mày, khẽ lắc đầu rồi vô cùng nghiêm túc tự nhủ: “Hắn là Tạ Sách, không phải Thời An. Cố Tuyết Yên, ngươi không thể tự lừa dối mình nữa.”
Lời tác giả:
Tạ Sách: Trốn được mùng một, nàng có trốn được ngày rằm không?