Gió đêm hiu hiu thổi làm những chiếc rèm châu va vào nhau tạo ra tiếng lanh canh trong trẻo. Tuyết Yên ngồi trước cửa sổ, ánh mắt thất thần nhìn ra bên ngoài trong tay vẫn nắm chặt cây trâm.
Tiếng gõ cửa “cộc cộc” kéo Tuyết Yên ra khỏi dòng suy nghĩ mơ hồ. Một vệt sáng của ánh trăng rọi vào mắt nàng, làm lộ ra sự ẩm ướt lấp lánh trong đó.
Tâm Nguyệt ở ngoài cửa nói: “Cô nương, nhị cô nương đến.”
Là người tỷ tỷ của nàng. Tuyết Yên lau dưới khóe mắt còn hơi ẩm ướt rồi chỉnh lại mấy sợi tóc bị gió thổi bay bên thái dương, nói với Tâm Nguyệt: “Mời vào.”
Cánh cửa mở ra, Cố Ngọc Ngưng với vẻ mặt không vui bước vào rồi hếch cằm nhìn Tuyết Yên.
Tuyết Yên đã quen với dáng vẻ này của nàng vẫn mỉm cười chào: “Sao giờ này tỷ tỷ còn đến?”
Cố Ngọc Ngưng ra hiệu cho Tâm Nguyệt lui xuống, Tâm Nguyệt do dự nhìn Tuyết Yên.
Tuyết Yên gật đầu ra hiệu rằng không sao.
Cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn lại tỷ muội cùng cha khác mẹ. Cố Ngọc Ngưng lạnh lùng chất vấn: “Hôm nay muội đi đâu?”
Thấy dáng vẻ như đến để trừng phạt của nàng, Tuyết Yên cảm thấy buồn cười.
Trước đây nàng còn kiêng dè từng nghĩ đến việc lấy lòng Cố Ngọc Ngưng. Nhưng từ khi suýt chết một lần, nàng đã không còn gì để bận tâm nữa.
Tuyết Yên mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Chỉ ra ngoài đi dạo thôi.”
Cố Ngọc Ngưng đến hỏi dĩ nhiên đã biết nàng đi đâu gặp ai. Thấy Tuyết Yên còn cứng miệng, nàng nói thẳng: “Muội đừng nghĩ ta không biết, rõ ràng là muội đã đi gặp Thế tử.”
Tuyết Yên khẽ rũ mi, nụ cười nhạt thoáng qua, ẩn chứa chút cay đắng khó nhận ra: “Tỷ tỷ đã biết rồi cần gì phải hỏi thêm?”
Thái độ thờ ơ của Tuyết Yên khiến Cố Ngọc Ngưng tức giận, nói năng cũng không còn giữ thể diện: “Nam nữ tư tình, Cố Tuyết Yên muội còn biết hai chữ liêm sỉ viết thế nào không?”
Nhìn ngón tay suýt nữa chọc vào mặt mình, Tuyết Yên lạnh nhạt gạt tay nàng ra nói: “Đây là chuyện của riêng ta.”
“Chuyện của muội?” Cố Ngọc Ngưng cười lạnh: “Muội đừng quên muội là người của Cố gia. Muội không cần thể diện nhưng Cố gia thì cần.”
Lòng Tuyết Yên thắt lại. Họ có bao giờ coi nàng là người của Cố gia đâu. Vừa sinh ra đã bị ném ở trang viên hơn mười năm, lúc nàng bệnh nặng lại sợ xui xẻo mà đưa vào chùa để mặc nàng tự sinh tự diệt. Giờ lại đến nói nàng là người của Cố gia.
“Nếu có lần sau ta sẽ nói với phụ thân, hậu quả muội tự biết đấy.” Cố Ngọc Ngưng cảnh cáo.