Chương 4

Tâm Nguyệt đang đợi ở bến vừa nhìn thấy Tuyết Yên liền vội vã chạy tới. Lúc nãy, nàng thấy vẻ mặt Thế tử lạnh lùng và lần này hắn không hề nói một lời như thường lệ là "Hãy hầu hạ cô nương cho tốt" thậm chí ngay cả liếc mắt cũng không có.

“Cô nương.” Tâm Nguyệt tiến lên đỡ Tuyết Yên nhưng nàng gạt tay ra, bước nhanh xuống thuyền rồi lên xe ngựa.

Tâm Nguyệt vội vàng đi theo. Tuyết Yên co mình lại ngồi trong góc, mặt vùi vào khuỷu tay như một chú chim nhỏ bị thương dùng cánh che đi bản thân, che giấu sự yếu đuối của mình... Nhưng càng như vậy, người ta càng thêm xót xa.

Tâm Nguyệt vừa lo lắng vừa thương, tiến tới ôm lấy đôi vai gầy của nàng hỏi: “Cô nương, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tuyết Yên lắc đầu, hơi thở dồn dập cố nén tiếng nức nở.

Tâm Nguyệt càng lo lắng, không lẽ nàng đã xảy ra chuyện không vui với Thế tử? Nhưng cô nương lại không chịu nói.

Tâm Nguyệt còn định hỏi thêm, thì thấy cây trâm trong tay Tuyết Yên. Nàng lập tức im bặt.

Tâm Nguyệt chỉ có thể lặng lẽ vỗ về bờ vai Tuyết Yên, trong lòng cũng dâng lên nỗi buồn và sự đau đớn. Cô nương đâu cần phải khổ sở như vậy, đại công tử đã khuất hai năm rồi...

Nàng cắn môi, vị đắng lan nơi đầu lưỡi. Nếu cô nương thật sự đã quên được đại công tử, thì sao lại cam tâm tình nguyện ở bên cạnh Thế tử mà không có danh phận.

Năm ấy, tin đại công tử tử trận truyền về kinh thành, cô nương vì quá đau buồn mà lâm bệnh nặng có lúc nàng cứ ngỡ cô nương không thể qua khỏi, phu nhân thậm chí đã đưa nàng vào chùa.

Những ngày trong chùa, cô nương như đang chờ chết, thân thể ngày một héo tàn.

Cho đến khi gặp nhị công tử cùng với Tạ phu nhân đến chùa thắp hương cầu phúc. Lúc đó nhị công tử chưa được phong là Thế tử. Vừa thấy khuôn mặt giống đại công tử đến tám, chín phần ngay cả nàng cũng suýt tưởng rằng đại công tử đã sống lại.

Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy sự khác biệt giữa hai người. Đại công tử thanh nhã, ôn hòa như tùng bách. Là một công tử như ngọc chân chính. Còn Thế tử lại lạnh lùng, vô tình. Dù khóe mắt luôn mang ý cười, nhưng có thể thấy nụ cười ấy không bao giờ chạm tới đáy mắt.

Cô nương vì nỗi nhớ đại công tử mà thành bệnh. Sự xuất hiện của Thế tử giống như một người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng. Tuyết Yên rõ ràng biết đó không phải đại công tử nhưng chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy gương mặt ấy cũng đủ rồi, đó là lý do dẫn đến cục diện ngày hôm nay.

“Tâm Nguyệt...” Tuyết Yên ngẩng mặt lên khỏi khuỷu tay gọi.

Tâm Nguyệt đau lòng khôn xiết: “Nô tỳ đây ạ.”

Tuyết Yên quay người ôm lấy nàng, nước mắt lăn dài trên gò má trắng ngần: “Thời An có trách ta không?”

Nàng nhắm chặt mắt, hàng mi dài run rẩy giọng nói khàn khàn đầy xót xa: “Nhưng ta thật sự rất nhớ chàng.”

Rõ ràng biết Tạ Sách không phải là chàng, rõ ràng biết hai người là huynh đệ cùng một mẹ, nhưng nàng vẫn bất chấp lễ giáo, tự lừa dối bản thân gần gũi Tạ Sách gần như là trái với luân thường đạo lý.