Chương 3

Tuyết Yên thở phào nhẹ nhõm sau đó nàng nâng eo, khuỵu gối ngồi trên ghế cắn môi nói: “Không phải thế...”

Nhìn dáng vẻ ấy của nàng, Tạ Sách dần mất kiên nhẫn. Hắn phủi áo đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống nàng: “Cũng không còn sớm, ta sẽ sai người đưa nàng về.”

Nghe vậy, tấm lưng vốn đang thẳng của Tuyết Yên khẽ chùng xuống. Nàng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh nhìn sâu khó đoán của Tạ Sách đang hướng về phía mình.

Tuyết Yên khẽ khựng lại, tấm lưng nàng gồng lên đầy khó nhọc: “... Thế tử.”

Tạ Sách lạnh lùng giơ tay, rút một cây trâm trên búi tóc nàng.

Tuyết Yên nhìn cây trâm được hắn vuốt ve trong tay, lòng thắt lại. Nàng hoảng hốt sờ lên búi tóc trống rỗng, gấp gáp nói: “Xin Thế tử trả trâm lại cho ta.”

Tạ Sách cúi đầu, nhìn cây trâm trong tay cười mà không cười: “Kiểu dáng này quá tầm thường không hợp với nàng.”

Tuyết Yên siết chặt lòng bàn tay, mắt không rời cây trâm cố gắng nở nụ cười: “Lần sau ta không mang nữa là được.”

Tạ Sách khẽ gật đầu nhìn Tuyết Yên: “Vậy thì vứt đi thôi, ta sẽ tặng nàng cái khác.”

Hắn làm ra vẻ muốn ném ra ngoài cửa sổ, Tuyết Yên gần như lao tới ôm lấy cánh tay hắn: “Khoan đã!”

Cánh tay hắn bị một sự mềm mại đầy đặn bao bọc. Ánh mắt Tạ Sách dõi xuống, trở nên có chút lạnh lẽo: “Không nỡ sao?”

Tuyết Yên không dám để hắn thấy sự bất thường của mình, chỉ ôm chặt lấy tay hắn sợ hắn lại ném đi: “Khi ta mười lăm tuổi đã cài trâm này rồi, ý nghĩa khác lắm.” Nàng nói, giọng run rẩy không kìm được: “Không thể vứt đi được...”

Nàng dùng những ngón tay mềm mại từng chút gỡ các ngón tay của Tạ Sách, cầm lấy cây trâm rồi nắm chặt trong lòng bàn tay như thể đó là bảo vật quan trọng nhất của nàng.

Tạ Sách lạnh lùng nhìn nàng làm tất cả, nói một cách vô cảm: “Thích như vậy, thì giữ lại đi.” Hắn rút tay về, nơi đó vẫn còn vương hơi ấm của thiếu nữ, rồi quay lưng bước ra khỏi khoang thuyền.

Bàn tay ướt đẫm mồ hôi của Tuyết Yên nắm chặt cây trâm. Nghe thấy Tạ Sách ở ngoài kia ra lệnh cập bến, cả người nàng như trút hết sức lực rồi thất thần ngồi sụp xuống ghế. Đôi mắt trong suốt không thể ngăn được mà đỏ hoe.

Thanh Mặc đi sau Tạ Sách, đầu óc mơ hồ. Sao Thế tử vừa vào một lát đã ra rồi?

Lại còn ra lệnh cập bến ngay. Vậy thì lúc nãy Thế tử đâu cần phải vội vã đưa Sở nhị công tử xuống thuyền làm gì.

Thanh Mặc không hiểu nổi, bèn bạo miệng hỏi một câu: “Thế tử, bây giờ đã cập bến rồi sao?”

Đợi một lúc không thấy tiếng đáp, Thanh Mặc lén nhìn Tạ Sách.

Chỉ thấy khóe môi Tạ Sách ẩn chứa một nụ cười khó đoán.

Thế tử vốn tao nhã tuấn tú, phong tư như ngọc là bậc công tử tài hoa hiếm có. Nhưng nếu lầm tưởng hắn dễ gần, thì quả thật sai lầm lớn.

Tạ Sách nhìn ra mặt hồ xa xăm, chầm chậm nói: “Lời ta nói, ngươi không hiểu sao?”

Thanh Mặc giật mình, Thế tử ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài như thế này. Hắn đâu dám nói thêm lời nào: “Thuộc hạ sẽ cho thuyền cập bến ngay.”

Chiếc thuyền hoa cập vào bến. Qua ô cửa sổ, Tuyết Yên thấy bóng dáng tuấn tú của Tạ Sách bước xuống thuyền rồi tự mình lên xe ngựa. Lúc đó, nàng mới ra khỏi khoang thuyền.