Chương 1

Nắng hạ chói chang, mặt hồ bốc lên hơi nước mịt mờ.

Một chiếc thuyền lầu chạm khắc tinh xảo chầm chậm trôi giữa hồ, làn gió ấm lay động tấm lụa mỏng treo trên song cửa từng chút một lùa vào khoang thuyền.

Băng trong hòm đã tan gần hết nên chỉ còn vài mảnh vụn trôi lềnh bềnh nhưng không thể xua đi cái nóng không ngừng tràn vào.

Tuyết Yên nằm tựa trên chiếc ghế quý phi sau tấm màn trướng, trên người khoác áo đối vạt mỏng manh, nơi cổ khẽ hé lộ đường nét mê người. Làn da trắng ngần không chút tì vết, vì nóng mà phủ một lớp mồ hôi mỏng. Vài sợi tóc rơi lòa xòa, buông nhẹ lên cổ và xương quai xanh. Cánh tay thon dài hơi cong, mu bàn tay che ngang đôi mắt, nàng cứ thế chìm dần vào giấc ngủ.

Hình như giấc mộng dần trở nên bất an, Tuyết Yên trở mình, vạt váy rủ xuống mép ghế, l*иg ngực phập phồng dồn dập. Những ngón tay mảnh mai hơi co lại, tựa như muốn níu giữ điều gì, đôi môi mấp máy, bật ra vài tiếng lẩm bẩm mơ hồ, không thể nghe rõ:

“Đừng đi.”

Tuyết Yên nắm chặt tay áo người nam tử trước mặt không chịu buông ra. Nàng biết chỉ cần buông tay, hắn sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Nàng bướng bỉnh lặp lại: “Ta không cho chàng đi.”

Giọng nói của hắn trong trẻo mà đầy ý cười vang lên bên tai, hắn mặc kệ cho Tuyết Yên làm nhăn áo: “Tuyết Yên không nỡ xa ta sao?”

Hắn âu yếm vuốt ve khuôn mặt Tuyết Yên, dịu dàng hứa hẹn: “Đợi ta về, sẽ đến phủ cầu hôn nàng.”

Tuyết Yên lắc đầu, không phải hắn không được đi! Hắn đi rồi sẽ không trở lại nữa!

Nhưng nàng lại không thốt được thành lời, chỉ có thể nắm chặt lấy tay hắn, nước mắt rơi như hạt ngọc.

“Đừng đi.”

“Đừng đi.”

Từng tiếng gọi bi thương vang lên, khiến lòng người đau như cắt. “Tuyết Yên, đợi ta... đợi ta trở về cưới nàng.”

Ánh mắt hắn kiên định đến lạ, Tuyết Yên nhìn rồi dần dần trở nên mơ hồ, hắn thật sự sẽ trở về sao?

“Tuyết Yên, đợi ta.”

Tấm màn lụa được vén lên bởi một bàn tay trắng trẻo, gân guốc rõ ràng. Khi tấm đệm dưới thân nàng lún xuống, một tiếng cười nhạt nhòa rơi vào tai Tuyết Yên.

“Ngủ ngon thật.”

Giấc mộng lập tức tan biến.

Tuyết Yên tỉnh dậy trong mơ hồ, bỏ tay đang che mắt ra. Ánh sáng chói lòa làm mi mắt nàng rung lên không biết bao lần, cuối cùng đôi mắt cũng từ từ mở ra, dưới mi còn có vệt lệ chưa khô.

Ánh mắt nàng tan rã, ngẩn ngơ nhìn người nam tử ngồi bên cạnh. Gương mặt tuấn tú tuyệt trần ấy chồng lên hình bóng người trong mộng.

Tuyết Yên chợt ngồi dậy cánh tay như dây leo quấn lấy cổ hắn, thân mình lao vào lòng hắn lẩm bẩm: “Chàng đã trở về rồi sao.”

Tạ Sách thuận thế ôm lấy eo nàng, vuốt ve một cách hờ hững khóe môi cong lên “Ừm” một tiếng.