Người đàn ông hình như vẫn còn sức, bàn tay nắm cây đao nhúc nhích, khiến con hổ cảm thấy bị khıêυ khí©h, lại không nhân nhượng mà cào đầu gã.
Máu tươi chảy đầy trán người đàn ông, gã rốt cuộc cũng nhắm mắt lại. Giang Lạc dẫn Lục Hữu Nhất từ từ qua đó, cậu quét mắt nhìn người đàn ông từ trên xuống dưới, đá cây đao của gã sang một bên.
Lục Hữu Nhất nhìn con hổ oai phong không hề chớp mắt, không ngừng thán phục: “Đm đm đm!”
“Ngầu muốn xỉu!”
Cậu ta còn muốn chạm vào con hổ thử nhưng lại nhìn thấy người đàn ông bị con hổ đè đã mở mắt ra, miệng vết thương trên trán đã hồi phục như cũ.
Lục Hữu Nhất sợ đến nỗi ngã ngồi xuống đất: “Giang Lạc Giang Lạc, gã mở mắt kìa!”
Giang Lạc lập tức nhìn qua thì thấy người đàn ông trừng to mắt nhìn họ chằm chằm, nhưng ngoại trừ nhìn thì không hề có hành động giãy dụa nào.
Con hổ gầm lên, người đàn ông bình tĩnh nhìn con hổ, lại nhìn Giang Lạc và Lục Hữu Nhất: “Các cậu là ai.”
Gã hơi ngừng một chút: “Tôi là ai.”
Giang Lạc: “......”
Lục Hữu Nhất: “.....”
Vẻ mặt người đàn ông mê man, đập tan sự lạnh lùng ban đầu: “Sao con hổ này lại cào tôi.”
“Anh giả vờ à?” Lục Hữu Nhất khinh thường: “Cái tên quỷ này nghĩ làm vậy là có thể lừa được chúng ta à?”
“Quỷ là tên của tôi à?” Người đàn ông nói: “Vậy cậu tên gì?”
Giang Lạc: ...... Gặp chuyện khó khăn thì gieo một quẻ.
Quẻ tượng chứng tỏ người đàn ông này không hề nói dối. Giang Lạc cẩn thận biến kim văn thành mãng xà quấn chặt lấy gã rồi mới để cho gã ngồi dậy.
Sau khi người đàn ông ngồi dậy, Giang Lạc đã biết vì sao gã lại mất trí nhớ.
Lúc người đàn ông bị con hổ hạ gục thì ngã nhào vào một hòn đá sắc nhọn. Hòn đá đâm vào ót gã, không biết người đàn ông này là ai mà trong khoảng thời gian ngắn miệng vết thương sau ót đã sắp lành, miệng vết thương cắn chặt lấy hòn đá, chỉ để lộ một mảnh đá ra ngoài.
Giang Lạc híp mắt nhìn miệng vết thương này, thậm chí còn cười được.
Cơn tức vừa nãy tiêu tan không ít, hai người liếc nhìn nhau, Lục Hữu Nhất hắng giọng: “Anh thật sự quên mình là ai rồi à?”
Người đàn ông chẳng đổi sắc mặt, ngồi trên đất nghi hoặc: “Không phải tôi tên là Quỷ à?”
Lục Hữu Nhất nghẹn lại, lập tức cười xấu xa: “Không, Quỷ chỉ là biệt danh của anh thôi, anh còn có tên thật.”
Người đàn ông hỏi: “Tên thật của tôi là gì?”
“Tên Kiều Kiều.” Lục Hữu Nhất nghiêm túc nói: “Bởi vì anh rất thích nũng nịu.”
Người đàn ông trầm ngâm một lát: “Thôi các cậu cứ gọi tôi là Quỷ đi.”
Đã xác định được người đàn ông thực sự mất trí nhớ, Giang Lạc cũng không định làm gì người đã mất trí không biết gì này, cậu thản nhiên nói: “Lục Hữu Nhất, chúng ta đi thôi.”
Lục Hữu Nhất bật người bỏ lại Quỷ rồi đuổi theo Giang Lạc, hai người ra khỏi khu mộ, người đàn ông vừa muốn gϊếŧ bọn họ nhặt đao lên lẳng lặng đi theo sau.
Giang Lạc thả con hổ ra, lạnh lùng nhếch môi: “Anh còn đi theo nữa thì bọn tôi sẽ không nương tay đâu.”
“Tại sao?” Quỷ hoang mang nhìn bọn họ: “Không phải chúng ta là bạn sao?”
Ai muốn làm bạn với người muốn gϊếŧ mình chứ?
Giang Lạc không tiếp lời, thả con hổ ra tấn công người đàn ông, cậu và Lục Hữu Nhất nhanh chóng rời khỏi khu mộ.
Người đàn ông gian nan chống cự lại sự tấn công của con hổ, chậm rãi đuổi theo bọn họ.
......
Nửa tiếng sau, Giang Lạc và Lục Hữu Nhất đã về đến nơi ở. Bọn họ kể lại chuyện thi thể của cha mẹ bé gái, việc này vô cùng kỳ lạ, mọi người đều không nghĩ ra được gì.
“Xem ra chỉ có thể đợi mai xem từ đường tuyển người.” Văn Nhân Liên nhíu mày nói: “Cũng không biết định tuyển người làm gì, các cậu có thấy giống như chọn người hiến tế không?”
“Nhưng nếu là chọn người để hiến tế thì trưởng thôn sẽ không nói rằng ‘Mọi người đừng nên sốt ruột’’,’’ Nhất định không được xảy ra tranh chấp’ như thế.” Cát Chúc chống cằm nói: “Trừ khi việc hiến tế này trong mắt họ là chuyện tốt.”
Liêu Tư đang định nói gì đó thì đột nhiên ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt chợt lóe vẻ kinh ngạc, rồi lập tức cười tủm tỉm: “Hình như ngoài cửa có một cái xác sống kìa.”
Cậu ta vừa dứt lời thì ngoài khe cửa xuất hiện một bóng dáng.
Lục Hữu Nhất quay đầu nhìn Giang Lạc: “Không phải là Quỷ đó chứ?”
Giang Lạc nhướng mày, xuống giường ra mở cửa, bên ngoài là người đàn ông như là cổ nhân, tay cầm thanh đao.
Trên người gã có rất nhiều vết thương, đều đã khép lại, chỉ có vết máu còn sót lại chứng minh tình trạng chật vật của gã. Sau khi người đàn ông thấy Giang Lạc thì thả lỏng cơ mặt, nhưng vẫn nghiêm mặt nói: “Bạn ơi, tôi tìm được cái cậu rồi.”
Lục Hữu Nhất đi ra sau lưng Giang Lạc, Lục Hữu Nhất cạn lời: “Sao lại là anh.”
Liêu Tư tránh trong đám người nhìn người đàn ông, mắt chợt lóe sáng, cao giọng nói: “Giang Lạc, các cậu có biết xác sống này không?”
Người đàn ông nghe tiếng thì nhìn thoáng qua Liêu Tư, Liêu Tư lặng lẽ làm một cái khẩu hình miệng: Sao anh lại đến đây?
Nhưng khẩu hình của cậu ta chưa nói hết một chữ thì người đàn ông đã dời mắt, dán chặt mắt lên hai người Giang Lạc và Lục Hữu Nhất, dáng vẻ như chẳng hề quen biết Liêu Tư.
Liêu Tư nhíu mày, sao Đằng Tất lại trở thành thế này?
“Gã là xác sống?” Giang Lạc quay lại hỏi Liêu Tư: “Xác sống là cái gì?”
Liêu Tư hồi phục tinh thần, giải thích: “Xác sống là người dù cơ thể đã chết nhưng vẫn có thể hoạt động như người bình thường. Bọn họ khác với hành thi ở chỗ vẫn còn có ký ức và tình cảm lúc sống, nhìn có vẻ là người sống nhưng thật ra là đã chết rồi.”
Diệp Tầm bổ sung: “Xác sống cực kỳ hiếm thấy, người đã chết nhưng không có âm sai đến câu hồn đi, cơ duyên xảo hợp nên mới có thể trở thành xác sống đi khắp thế gian.”
Mà người đàn ông trước mắt này không còn nghi ngờ gì chính là thứ mà Diệp Tầm nói đến.
Giang Lạc nổi lên hứng thú, một xác sống hiếm gặp tại sao lại xuất hiện trong thôn Thâm Thổ?
Và tại sao lại muốn gϊếŧ cậu và Lục Hữu Nhất?
Mọi người tò mò nhìn người đàn ông, thấy những thí sinh khác đã chú ý đến bên đây nên Giang Lạc kéo gã vào phòng.
Người đàn ông ngồi cạnh bàn, đặt cây đao lên đó. Trên đao vẫn còn dính lại bùn đất lúc tấn công Giang Lạc, dưới ngọn đèn, Giang Lạc có thể nhìn tường tận dáng vẻ của chuôi đao này, thanh đao sắc này nhìn cũng có vẻ đơn giản. Chuôi đao được quấn vải đen, trừ nó ra thì không còn thêm bất kỳ thứ gì.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Giang Lạc, chuôi đao đang trào ra sát khí màu đen. Trong luồng sát khí quay cuồng, có vô số mặt quỷ dữ tợn đang muốn chạy trốn, nhưng lại bị nhốt bên trong thân đao.
“Cậu muốn đao của tôi sao?” Quỷ đột nhiên nói: “Nhưng tôi không thể cho cậu được, vì tôi chỉ có một món vũ khí này mà thôi.”
Giang Lạc thu mắt, nghiêng đầu lười biếng nói: “Sao anh tìm được đến đây?”
“Đi theo mùi của các cậu.” Đôi mày kiếm của Quỷ nhăn lại, nói: “Mùi hỗn loạn lắm, làm tôi phải đi kiếm một vòng lớn. Bạn ơi, chẳng lẽ cậu muốn bỏ rơi tôi sao?”
Lục Hữu Nhất thì thầm vào tai Diệp Tầm: “Gã nói chuyện kỳ lạ ghê, có vẻ rất nho nhã.”
Diệp Tầm gật đầu: “Nhìn dáng vẻ của gã hẳn là xác sống đã mấy trăm năm rồi.”
Trác Trọng Thu sáp lại tò mò hỏi: “Anh tên gì?”
Quỷ nói: “Tôi tên là Quỷ.”
Mọi người trầm mặc: “... Một cái tên thật là hay.”
Sắc trời đã tối muộn, cũng đã đến lúc phải đi nghỉ. Mọi người tạm thời dẹp chuyện này sang bên, về giường nghỉ ngơi trước.
Trong lúc người khác vội vàng bận rộn, Liêu Tư như vô ý nhìn người đàn ông bên cạnh, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ: “Đằng Tất, anh đang làm cái gì vậy?”
Quỷ nhìn cậu ta một cách kỳ lạ: “Đằng Tất là ai.”
Liêu Tư nhíu mày: “Anh quên thật hay là giả quên đó?”
Quỷ không thèm để ý đến cái người kỳ lạ này nữa, gã nhắm mắt lại làm như không thấy.
Nụ cười của Liêu Tư cứng đờ, thấy người của đại học Bạch Hoa đến gần thì đành ngậm miệng không nói nữa.
Ngày hôm sau.
Sáng sớm Giang Lạc đã ra khỏi cửa, định đi tìm bé gái vừa gặp hôm qua.
Không mất bao lâu, cậu đã phát hiện được sự thay đổi trong thôn.
Trong thôn bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều cô gái. Những cô gái này mặt mày hồng hào, đôi mắt đen tròn sáng ngời như trân châu, đong đầy tình ý. Mái tóc dày được thắt bím sau lưng, thân hình tinh tế, quần áo từ đầu đến chân sạch sẽ thơm tho lại vừa vặn và tình xảo, nhìn chẳng giống một cô gái nông thôn chút nào.
Giang Lạc đến gần một cô gái có vẻ quen mặt, vừa đến gần đã ngửi được mùi thơm ngát tỏa ra từ cơ thể cô: “Em gái này, em có biết tại sao hôm nay lại có nhiều cô gái xinh đẹp như vậy không?”
Mặt mày Giang Lạc đẹp hơn người thường, lúc cười lên khiến người khác nhìn mà đỏ mặt xấu hổ, miệng cũng ngọt, cô gái che miệng cười cười, đôi mắt xán lạn: “Bởi vì hôm nay từ đường tuyển người đó. Chúng tôi muốn làm cô dâu mới của thần, đương nhiên phải ăn mặc cho xinh đẹp rồi.”
“Từ đường tuyển người là tuyển cô dâu mới cho thần?”
Đôi mắt cô gái dần nhiễm sự si mê: “Chỉ có lúc từ đường tuyển cô dâu mới thì mới mở ra thôi, tôi đã xem mình là người của thần từ lâu. Chỉ cần thần chọn tôi, thì sẽ lựa một ngày tốt đến rước tôi đi.”
Giang Lạc hơi đăm chiêu mà nói tạm biệt với cô gái, đi dạo một vòng quanh thôn cũng không tìm được bé gái áo đỏ, nên quay lại hội họp với đám bạn.
Đám bạn cũng quan tâm đến chuyện của cô gái, Văn Nhân Liên sờ cằm hỏi: “Các cậu biết Lạc Hoa Động Nữ không?”
“Lạc Hoa Động Nữ, Cản Thi và Cổ Trùng là ba tà thuật của Tương Tây.” Văn Nhân Liên nhỏ giọng nói: “Lạc Hoa Động Nữ là những cô gái có suy nghĩ muốn được gả cho thần, người trong lòng của các cô ấy là thần, sẽ không động lòng với người phàm. Mỗi cô gái như thế đều sẽ luôn giữ hình tượng xinh đẹp nhã nhặn và thanh lịch, ngóng trông ngày mình được gả cho thần.”
Trác Trọng Thu nói: “Ý của cậu là, chỗ này có thần?”
Văn Nhân Liên lắc đầu: “Có ‘thần’ thật hay là người giả thần giả quỷ thì chúng ta chưa biết được. Nếu muốn làm rõ bí mật này thì biện pháp tốt nhất là trà trộn được với mấy cô gái đó, sáu giờ chiều nay đến từ đường xem thử.”
Giang Lạc đang lơ đễnh nghe thế thì đột nhiên có linh cảm không lành, không dấu vết lùi về sau từng bước.
“Nếu muốn trà trộn vào trong đó thì trước hết phải giả nữ đã.” Văn Nhân Liên lại cười nói: “Tuy rằng tôi làm được nhưng chỉ có mỗi tôi thì chưa đủ. Phải vậy không, Giang Lạc?”
Mọi người đồng loạt quay đầu lại nhìn Giang Lạc.
Giang Lạc: “... Tôi không mặc đồ nữ.”
Có chết cũng không mặc...
......