Chương 52

Màn đêm tĩnh lặng, ánh sao lấp lánh.

Rất hiếm khi có thể nhìn thấy trời sao lấp lánh như thế này trong thành phố. Trăng thanh gió mát, vốn là cảnh tượng yên tĩnh đẹp đẽ, nhưng lúc này lại không có ai dám thảnh thơi đi thưởng thức cảnh đẹp.

Sau khi hiến tế kết thúc, Giang Lạc tháo khẩu trang xuống ngay. Chiếc khẩu trang này khiến cậu cảm thấy không tốt, rõ ràng là dáng vẻ tươi cười nhưng cứ có cảm giác tĩnh mịch, rập khuôn, cứng ngắc đầy quỷ dị.

Cậu nhét chiếc khẩu trang vào trong túi quần rồi lẳng lặng nghe đám thí sinh khẽ bàn luận.

“Hôm nay cậu có phát hiện được gì không?”

“Không được gì hết, còn cậu?”

“Tôi cũng không có. Nhưng mà tôi phát hiện thôn này rất ít người già.”

“Cho dù là trưởng thôn thì cũng chỉ mới hơn năm mươi, cũng chưa già lắm.”

Mấy ông lão bà lão năm sáu mươi tuổi vẫn còn xuống đồng làm việc là chuyện vô cùng phổ biến ở nông thôn, bởi thế nên người già ở nông thôn cơ thể rất khỏe mạnh, người sống đến bảy tám mươi tuổi cũng không hiếm gặp, ở nông thôn lại không có nhiều hoạt động giải trí nên bọn họ thường hay ra cửa nhà ngồi phơi nắng.

Nhưng ở thôn Thâm Thổ lại không thấy được bao nhiêu người già.

Sau khi Giang Lạc nghe lén được cuộc đối thoại này thì thu hồi động tác nghiêng tai nghe trộm.

Lục Hữu Nhất đột nhiên nói: “Giang Lạc, đó không phải là bé gái hồi chiều tông vào chúng ta à?”

Cậu ta túm Giang Lạc, chỉ Giang Lạc nhìn bên phía sườn trái.

Giang Lạc quay đầu thì thấy bé gái mặc bộ đồ màu đỏ im lặng cách xa cha mẹ rồi chạy về một góc tối bí mật.

Cậu nhanh chóng ra quyết định: “Đi, chúng ta đi theo xem thử.”

Giang Lạc và Lục Hữu Nhất âm thầm rời khỏi đám đông, đuổi theo sau bé gái.

Bọn họ chạy dần từ trong thôn ra đến ngoài rìa nơi không có dấu chân người, sau khi xuyên qua một mảnh rừng thì trước mắt trở nên rộng rãi sáng sủa.

Phía cuối rừng là một khu mộ hoang xếp thành hàng.

Mấy gò mộ đυ.n cao lên như một ngọn núi nhỏ, trước mỗi phần mộ đều có một tấm bia. Nhìn kỹ thì có thể thấy, mấy ngôi mộ này ngoại trừ tình trạng cỏ mọc cao thấp khác nhau thì còn lại đều giống nhau như đúc.

Giang Lạc nhìn quanh khu mộ một lần, nhanh chóng tìm ra bóng dáng màu đỏ: “Ở đó.”

Bé gái đang đứng cạnh một nấm mồ.

Tay của cô bé chỉ to bằng nửa bàn tay người trưởng thành, không dùng xẻng mà dùng đôi tay trần trắng noãn bới đất lên, đôi tay nhanh chóng bị rễ cây và đá nhọn cắt tứa máu.

Cho dù có người đến thì cô bé cũng chỉ ngẩng đầu nhìn Giang Lạc và Lục Hữu Nhất một cái rồi lại tiếp tục đào mộ.

Giang Lạc không hề biến sắc mà ngồi xổm xuống, nhẹ giọng hỏi: “Em gái nhỏ, em đang làm gì vậy?”

Lục Hữu Nhất lạnh run ngồi xổm bên cạnh Giang Lạc.

Bé gái không hề phản ứng, Giang Lạc lại hỏi một lần nữa, bé gái mới chậm chạp nói: “Em đang đào mộ.”

Giang Lạc kiên nhẫn hỏi: “Sao lại đào mộ?”

Bé gái nói: “Em tìm cha mẹ của mình.”

“Cha mẹ của em ở dưới mộ à?” Giang Lạc từ tốn hỏi: “Cha mẹ của em mà bọn anh gặp sáng nay không phải là cha mẹ thật của em sao?”

Bé gái không hề nói gì mà chỉ yên lặng lắc đầu, không biết là đang phủ nhận vấn đề Giang Lạc đặt ra hay là biểu thị chuyện cha mẹ hiện tại không phải là cha mẹ thật nữa.

Cô bé đào xong hai ngôi mộ thì đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên trời, lẩm bẩm: “Trời tối rồi, em phải về nhà.”

Nói xong, cô bé ném nấm mồ bị đào thành một cái hố nhỏ lại cho hai người Giang Lạc, nhanh chân chạy vào trong rừng.

Bọn Giang Lạc bất ngờ không kịp đề phòng, đến khi không còn thấy bóng dáng bé gái mới giật mình, Lục Hữu Nhất nuốt nước miếng: “Vậy chúng ta cũng đi thôi?”

Giang Lạc cúi đầu nhìn nấm mồ, nửa bên mắt giật giật, miệng cũng giần giật: “Lục Hữu Nhất, cậu đã đào mộ bao giờ chưa?”

Lục Hữu Nhất: “......”

Mười phút sau, hai người nhặt mấy khúc gỗ dài bắt đầu đào mộ.

Mặt trăng treo cao, ánh trăng bàng bạc chiếu xuống mảnh đất trống, còn sáng tỏ hơn cả đèn điện.

Đầu Lục Hữu Nhất đổ đầy mồ hôi, tập trung đào mộ, cậu ta cũng không hề thấy sợ, dưới sự trợ giúp của mảnh gỗ dài, phần mộ trong phút chốc đã được đào hơn nửa.

Quan tài dưới lớp đất được chế tạo vô cùng sơ sài, không mất bao lâu, quan tài đã hoàn toàn lộ ra khỏi lớp đất.

Hai người đồng tâm hiệp lực phủi sạch đất trên quan tài, Giang Lạc dùng đầu gỗ nhọn mở nắp quan tài ra, giọng Lục Hữu Nhất run rẩy: “Lạc à, phải mở ra thiệt hả?”

Giang Lạc dừng hành động lại, đưa mắt nhìn phần mộ: “Thế giờ phải chôn lại hay gì?”

Nghĩ đến sự vất vả lúc đào mộ, Lục Hữu Nhất câm miệng.

Giang Lạc dồn sức, mạnh mẽ mở nắp quan tài ra. Lục Hữu Nhất đưa đầu vào nhìn thì hít một hơi khí lạnh.

Trong quan tài là hai bộ thi thể một nam một nữ, giống y đúc đôi vợ chồng xưng là cha mẹ của bé gái ban sáng.

Thi thể đã phân hủy nhưng quần áo vẫn còn mới, chắc là mới chết gần đây.

Lục Hữu Nhất: “Đây đây đây...”

Nếu hai bộ thi thể trong quan tài là cha mẹ cô bé thì đôi vợ chồng bọn họ gặp lúc sáng là ai?

Sau khi xem thi thể xong, chẳng những không thể tìm ra lời giải cho câu đố mà còn thêm rối rắm. Giang Lạc và Lục Hữu Nhất đóng quan tài lại, khôi phục tình trạng ban đầu của phần mộ.

Giang Lạc đắp một lớp đất cuối cùng rồi chạy đến trước bia mộ xem thử.

Lục Hữu Nhất lau mồ hôi trên mặt, thoáng thấy ánh sáng sau lưng Giang Lạc thì giật mình, hô to: “Giang Lạc, nằm sấp xuống!”

Giang Lạc nghe thấy tiếng xé gió đến gần, cậu nhanh nhạy lăn sang bên, chạy sang phần mộ khác.

Cậu định quay lại nhìn ra sau thì thấy một cây đao lớn lóe tia sáng lạnh cắm phập vào sâu trong phần mộ, lưỡi đao sắc bén vùi sâu hơn nửa, nếu không phải Giang Lạc trốn nhanh thì e là đã bị cây đao này xẻ làm đôi rồi.

Giang Lạc nhìn ngược lại hướng cây dao.

Một người đàn ông quái dị bước ra khỏi khu rừng.

Người nọ mặc một bộ đồ vô cùng kỳ cục, như chỉ quấn một tấm vải cũ nát lên người, hoặc đó là một cái áo choàng dài phong cách cổ xưa. Gã bước dần từ trong bóng đêm ra nơi được ánh trăng chiếu rọi, thân hình to lớn đạp nát lá khô rụng đầy đất, đi đến chỗ cây đao, rút nó ra.

Tiếng ma sát vang lên, người đàn ông cầm đao nhìn Giang Lạc và Lục Hữu Nhất.

Hình tượng của gã cứ như một tướng quân thời xa xưa, ánh mắt lạnh lùng, tràn ngập màu máu và sự chết chóc. Giang Lạc lảo đảo đứng dậy, khom lưng, cơ thể căng chặt, chuẩn bị sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.

Người đàn ông khiến cậu thấy vô cùng áp lực, người này trông không giống người cũng không giống quỷ, sát khí như hóa thành thực thể, là ác sát chỉ có người từng tàn sát ngàn vạn người mới hình thành nên.

“Anh là ai?” Giang Lạc dò hỏi.

Người đàn ông không nói lời nào mà xách đao đi về phía Giang Lạc. Giang Lạc lay động vòng âm dương, nhưng người ngoài nhìn vào chỉ thấy cậu đứng chết trân, dường như đã bị dọa choáng váng rồi.

Lục Hữu Nhất nhào đến ôm chặt đùi người đàn ông, cậu ta cắn răng, lớn tiếng la Giang Lạc: “Chạy!”

“Chạy mau đi, Giang Lạc!” Lục Hữu Nhất gấp gáp đến nỗi mặt trắng bệch: “Chạy mau!”

Giang Lạc ngẩn ra.

Người đàn ông nhíu mày bực bội, dừng bước không đến gần Giang Lạc nữa mà nghiêng đầu nhìn Lục Hữu Nhất, giơ cây đao lớn lên.

Ánh đao chợt lóe trên người Lục Hữu Nhất. Lục Hữu Nhất nhắm tịt mắt lại, rõ là vô cùng sợ hãi nhưng vẫn ôm chặt chân người đàn ông không buông. Đương lúc cây đau sắp rơi xuống lưng cậu ta thì một luồng ánh sáng vàng hiện ra, một bóng dáng mạnh mẽ đẩy người đàn ông ngã nhào sang một bên, phát ra tiếng hổ gầm giận dữ, một con hổ màu vàng giơ vuốt chụp mạnh xuống đầu người đàn ông, há cái miệng to như bồn máu, rống thẳng vào mặt gã: “Gào!”

Lục Hữu Nhất sững sờ mở mắt ra, Giang Lạc thở hổn hển đi đến ngồi xổm xuống bên cạnh cậu ta: “Lục Hữu Nhất, cậu là thằng ngốc à?”

Lục Hữu Nhất: “Hả?”

Giang Lạc mím chặt môi, đè nén ngồi xuống, vẻ mặt vừa kiềm chế vừa căng thẳng, lại có chút cố ý thờ ơ. Dường như chuyện Lục Hữu Nhất xả thân ngăn cản nguy hiểm vừa nãy không khiến cậu cảm động mà còn khiến cậu vô cùng bài xích.

“Cậu nhào qua đây làm gì.” Giọng điệu còn có ý trách móc: “Tôi cần cậu làm thế à?”

Thế nhưng Lục Hữu Nhất hoàn toàn không hề cảm thấy sai chỗ nào, cậu ta ngơ ngác đáp lời: “Tôi thấy cậu sợ mềm cả chân, nếu tôi chậm chút nữa là cậu mất mạng rồi.”

Cơn giận của Giang Lạc không hiểu ra sao bị chặn lại, cậu hít sâu, kéo tên ngốc này đứng dậy rồi lạnh lùng nhìn người đàn ông bị con hổ đè bẹp.

Vừa nãy tình hình cấp bách, trong đầu cậu tràn ngập giận dữ và căng thẳng, trong đầu chỉ nghĩ đến một chuyện: Mẹ nó dám đυ.ng đến người của ông à?

Dưới tình hình như thế, cậu thế mà lại triệu hồi được con hổ. Con hổ vô cùng khổng lồ, còn lớn hơn gấp đôi mấy con hổ bình thường, Giang Lạc thấy đôi mắt người đàn ông lạnh dần, con hổ đang đè gã cũng dần kiệt sức, tiếng gầm gừ càng thêm giận dữ.